Nguyễn Văn Xuân – Người binh nhất và lời hẹn với quê nhà
Nguyễn Văn Xuân sinh năm 1955, là binh nhất, quê tại ấp Kinh Dài, xã Tây Yên, tỉnh An Giang. Câu chuyện về Xuân bắt đầu bằng hình ảnh một người con rời mái nhà quen thuộc. Trước ngày đi, có thể gia đình đã chuẩn bị cho anh những thứ rất đơn sơ. Không ai biết phía trước sẽ là những tháng ngày như thế nào, chỉ biết người ra đi mang theo lời dặn phải giữ gìn bản thân. Là một binh nhất, Xuân thuộc lớp người trực tiếp thực hiện những nhiệm vụ được giao. Trong đời lính, cấp bậc không nói hết được sự gian khổ. Người lính nào cũng phải đối diện với những ngày hành quân, những đêm gác và những lúc nhớ nhà. Có thể Xuân từng có những phút giây ngồi bên đồng đội, kể về quê Kinh Dài. Những câu chuyện quê nhà giúp những người xa quê tìm thấy nhau. Người này kể về cánh đồng, người kia kể về dòng kênh, rồi cả nhóm cùng cười khi nhớ những chuyện rất bình thường trước ngày nhập ngũ. Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng điều còn lại là ký ức về những con người đã sống trong một thời không bình thường. Nguyễn Văn Xuân là một cái tên như thế. Anh đại diện cho lớp người đã mang tuổi trẻ, sức lực và sự bền bỉ của mình vào nhiệm vụ, với một lời hẹn giản dị trong lòng: mong một ngày được trở về với quê nhà.
Duyệt dùm em.



