Nguyễn Văn Ý: Người Lính Tình Nguyện Và Khúc Tráng Ca Tháng Ba
Trong ký ức của những người dân xã Hòa Minh, mỗi cái tên lên đường ra mặt trận đều mang theo một câu chuyện riêng. Với chú Nguyễn Văn Ý, hành trình ấy bắt đầu vào một ngày tháng 3 năm 1983 – cái thuở mà tiếng súng nơi biên giới Tây Nam vẫn còn vọng về trong mỗi bữa cơm gia đình.
Trong ký ức của những người dân xã Hòa Minh, mỗi cái tên lên đường ra mặt trận đều mang theo một câu chuyện riêng. Với chú Nguyễn Văn Ý, hành trình ấy bắt đầu vào một ngày tháng 3 năm 1983 – cái thuở mà tiếng súng nơi biên giới Tây Nam vẫn còn vọng về trong mỗi bữa cơm gia đình.
1. Lên Đường Khi Vừa Tròn Tuổi Đôi Mươi
Sinh năm 1965 tại ấp Ông Yển, chú Nguyễn Văn Ý nhập ngũ khi vừa bước sang tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Tháng 3 năm 1983, chú rời xa những rặng bần, rặng đước ven sông để khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện.
Khác với những thế hệ đi trước, lứa thanh niên sinh năm 1965 như chú Ý bước vào chiến trường Campuchia khi cuộc chiến đã chuyển sang giai đoạn truy quét tàn quân Pol Pot trong rừng sâu – một giai đoạn cực kỳ gian khổ và hiểm nguy.
2. Bản Lĩnh Người Trung Sỹ Nơi Rừng Thiêng Nước Độc
Với cấp bậc Trung sỹ, chú Nguyễn Văn Ý không chỉ là một người lính cầm súng mà còn là người trực tiếp chỉ huy, dìu dắt những anh em đồng đội trẻ hơn. Những năm tháng ở chiến trường K đối với chú là:
Những cuộc hành quân không nghỉ: Băng qua những cánh rừng già, nơi cái nóng và cơn khát luôn bám đuổi.
Đối mặt với "Kẻ thù giấu mặt": Đó là những bãi mìn dày đặc và những căn bệnh sốt rét rừng ác tính đã cướp đi sức khỏe của biết bao người lính.
Sự mưu trí và can trường: Trong những trận đánh phục kích hay bảo vệ phum sóc, người Trung sỹ ấy luôn phải giữ cái đầu lạnh để bảo toàn tính mạng cho anh em và hoàn thành nhiệm vụ quốc tế cao cả.
3. Nghĩa Tình Của "Bộ Đội Nhà Phật"
Giống như những người con Hòa Minh khác, chú Ý đi đến đâu cũng để lại hình ảnh đẹp trong lòng dân bản xứ. Những bữa cơm chia sẻ cùng dân nghèo Campuchia, những lần giúp dân gặt lúa hay đào giếng nước đã thắt chặt tình hữu nghị Việt Nam - Campuchia. Chú chiến đấu không chỉ vì mệnh lệnh, mà vì lương tri của một con người không cam tâm nhìn thấy sự tàn bạo của chế độ diệt chủng.
4. Ngày Trở Về Với Cù Lao Hòa Minh
Sau những năm tháng tôi luyện trong lửa đạn, chú Nguyễn Văn Ý trở về quê nhà tại ấp Ông Yển. Dù thực tế địa lý có sự thay đổi (từ Trà Vinh sang Vĩnh Long), nhưng tấm lòng của người lính trung kiên ấy vẫn trước sau như một.
Trở về với cuộc sống đời thường, chú mang theo những vết thương (có thể là hữu hình hay vô hình) nhưng trên hết là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã sống và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.



