Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGUYỄN VĂN YÊN – KÝ ỨC CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG QUÊ TỨ KỲ

Năm 1971, khi vừa tròn 17 tuổi, chàng trai Nguyễn Văn Yên, quê xã Văn Tố, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương cũ, đã viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Từ một thanh niên quê lúa, ông trở thành người chiến sĩ đặc công, bước vào những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ tại chiến trường miền Nam.

Hải Phòng14/08/2026xã Vĩnh Lại (Xã Vĩnh Lại)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN YÊN – KÝ ỨC CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG QUÊ TỨ KỲ

Năm 1971, khi vừa tròn 17 tuổi, chàng trai Nguyễn Văn Yên, quê xã Văn Tố, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương cũ, đã viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Từ một thanh niên quê lúa, ông trở thành người chiến sĩ đặc công, bước vào những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ tại chiến trường miền Nam.

Sau thời gian huấn luyện, tháng 12/1971, Nguyễn Văn Yên cùng đơn vị hành quân vào chiến trường miền Nam và được bổ sung vào Đại đội 29, Tiểu đoàn 10, Trung đoàn 117, Đoàn 27 Đặc công Miền. Gần 5 năm chiến đấu ở miền Đông Nam Bộ, ông đã trải qua nhiều chiến dịch, nhiều trận đánh ác liệt và có những ký ức mà hơn nửa thế kỷ sau vẫn không thể nào quên.

Một trong những trận đánh đáng nhớ nhất của ông diễn ra vào tháng 4/1975, khi đơn vị được giao nhiệm vụ tiến công hai cứ điểm Bình Mỹ 1 và Bình Mỹ 2, nằm ở khu vực cửa ngõ phía Bắc Sài Gòn. Đây là những vị trí được đối phương bố phòng cẩn mật, với nhiều lớp hàng rào dây thép gai và hệ thống mìn dày đặc. Trước trận đánh, đơn vị có bảy ngày chuẩn bị, nghiên cứu địa hình và tìm cách tiếp cận mục tiêu.

17 giờ ngày 5/4/1975, Đại đội 929 có mặt tại vị trí tập kết. Những người lính đặc công lặng lẽ chuẩn bị lựu đạn, bộc phá và chờ giờ nổ súng. Đến 1 giờ sáng, ba phát pháo hiệu xanh vọt lên bầu trời. Cùng lúc ấy, Nguyễn Văn Yên và đồng đội đồng loạt tiến công.

Trong ánh sáng chớp nhoáng của những quả lựu đạn, căn cứ Bình Mỹ rung chuyển. Ông Yên tiếp tục ném lựu đạn vào vị trí địch, rồi phối hợp với đồng đội tiêu diệt khẩu đội trung liên và phá hàng rào, mở đường cho bộ binh tiến vào. Cách đánh bí mật, bất ngờ, luồn sâu của lực lượng đặc công đã góp phần làm tan rã hệ thống phòng thủ của đối phương. Đại đội 929 đã lập chiến công, tiêu diệt gần 100 quân địch.

Nhưng chiến tranh không chỉ có những giờ phút chiến thắng. Sau trận đánh Bình Mỹ, đơn vị của Nguyễn Văn Yên tiếp tục cơ động về Thủ Đức để tiến công các mục tiêu khác. Trên đường hành quân và chiến đấu, ông bị thương và được đưa ra miền Bắc điều trị. Tuổi trẻ của người con quê Tứ Kỳ vì thế đã để lại một phần máu xương trên chiến trường miền Nam.

Ngày đất nước thống nhất, người chiến sĩ đặc công năm xưa tiếp tục một hành trình mới. Năm 1977, ông được cử đi học, sau đó công tác tại Trường Sĩ quan Chính trị. Khi chiến tranh biên giới phía Bắc xảy ra năm 1979, ông lại xung phong ra trận. Năm 1999, ông nghỉ hưu với quân hàm Thiếu tá.

Trở về quê hương, Nguyễn Văn Yên vẫn giữ nguyên phẩm chất của người lính. Ông được nhân dân tín nhiệm bầu làm Bí thư Chi bộ thôn Mỹ Ân, xã Văn Tố, sau đó tham gia công tác Hội Cựu chiến binh xã. Từ chiến trường trở về, ông tiếp tục đóng góp sức mình cho quê hương, giúp đỡ đồng đội và tham gia xây dựng địa phương.

Nhìn lại cuộc đời mình, có lẽ điều ông Nguyễn Văn Yên nhớ nhất không chỉ là những trận đánh, mà còn là những người đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng khốc liệt ấy. Những người lính tuổi mười bảy, mười tám năm nào đã bước vào chiến tranh với một niềm tin giản dị: đất nước cần thì mình lên đường.

Hôm nay, quê hương Tứ Kỳ đã đổi thay, những cánh đồng năm xưa vẫn xanh màu lúa mới. Người chiến sĩ đặc công năm nào đã trở về với cuộc sống đời thường, nhưng ký ức về chiến trường miền Đông Nam Bộ vẫn còn đó.

Nguyễn Văn Yên và thế hệ của ông đã đi qua tuổi trẻ bằng những năm tháng chiến đấu. Còn thế hệ hôm nay được sống tuổi trẻ trong hòa bình. Bởi vậy, mỗi khi nhớ về “thời hoa lửa”, chúng ta càng hiểu rằng bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân, máu và nước mắt của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VĂN YÊN – KÝ ỨC CỦA NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG QUÊ TỨ KỲ | Câu chuyện thời hoa lửa