Nguyễn Việt Hồng (1)
Nguyễn Việt Hồng sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Mới 11 tuổi, chị đã tham gia làm giao liên; đến năm 17 tuổi, chị chính thức gia nhập lực lượng Biệt động thành Cần Thơ với vỏ bọc là một nữ sinh duyên dáng.
ĐÓA HỒNG THÉP CỦA BIỆT ĐỘNG CẦN THƠ
Nguyễn Việt Hồng sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Mới 11 tuổi, chị đã tham gia làm giao liên; đến năm 17 tuổi, chị chính thức gia nhập lực lượng Biệt động thành Cần Thơ với vỏ bọc là một nữ sinh duyên dáng.
Sự kiện bi tráng nhất cuộc đời chị diễn ra vào những ngày tháng 3 năm 1969. Khi đó, Nguyễn Việt Hồng cùng đồng đội nhận nhiệm vụ táo bạo: tấn công vào cư xá của sĩ quan Mỹ trên đường Quang Trung (nay là Đại lộ Hòa Bình, quận Ninh Kiều) .
Đêm 12/3/1969, chị bí mật đặt mìn nhưng mìn không nổ. Với tinh thần quyết tâm không để vũ khí rơi vào tay giặc, sáng ngày 13/3/1969, chị dũng cảm quay lại hiện trường để thu hồi quả mìn về sửa chữa. Không may, mìn phát nổ khiến chị bị thương nặng và rơi vào tay địch.
Biết chị là một chiến sĩ biệt động quan trọng, kẻ thù đã điên cuồng dùng mọi thủ đoạn để khai thác thông tin. Chúng vừa dụ dỗ ngon ngọt, vừa tra tấn dã man, thậm chí cố tình cứu chữa vết thương để chị tỉnh lại hòng tra khảo tổ chức. Nhưng trước sau như một, người con gái 19 tuổi ấy chỉ mím chặt môi, không hé răng nửa lời.
Câu chuyện về giây phút cuối đời của chị đã trở thành huyền thoại gây rúng động lòng người: để bảo toàn bí mật cho đồng đội, Nguyễn Việt Hồng đã quyết liệt chống cự, thà chết chứ không để kẻ thù lợi dụng . Chị trút hơi thở cuối cùng vào ngày 17/3/1969, mang theo trọn vẹn khí tiết của người cộng sản trẻ tuổi.
Viết về chị Nguyễn Việt Hồng, tôi như thấy hiển hiện trước mắt hình ảnh một "đóa hồng" đẹp nhất của đất Tây Đô - một vẻ đẹp không phải ở nhung lụa, mà tỏa sáng giữa khói lửa chiến tranh.
Hy sinh khi tuổi đời chưa tròn đôi mươi, chị đã để lại cho thế hệ trẻ chúng tôi một định nghĩa hoàn hảo về lòng yêu nước: Đó là sự can trường đến mức phi thường. Hành động quay lại lấy mìn vì tiếc vũ khí và sự im lặng kiêu hãnh trước quân thù của chị là bài học sống động hơn mọi sách vở.
Hôm nay, ngay tại quận Ninh Kiều này, tên chị đã được đặt cho một con đường sầm uất và một ngôi trường THPT khang trang. Mỗi ngày đi trên con đường ấy, tôi – một giáo viên trẻ – lại tự nhắc nhở mình phải sống và cống hiến sao cho xứng đáng với máu xương mà chị đã đổ xuống. Câu chuyện về chị sẽ là hành trang quý giá để tôi truyền lửa cho các em học sinh thân yêu dưới mái trường Ngô Quyền.


