Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VIỆT HỒNG - CÔNG TRÌNH DI SẢN VÀ NGỌN LỬA CHO THẾ HỆ MTU - KỲ 6

Kỳ cuối cùng với tiêu đề "Công trình di sản và ngọn lửa cho thế hệ MTU" là lời tổng kết sâu sắc về giá trị vĩnh cửu của Anh hùng Nguyễn Việt Hồng — người đã dùng 18 mùa xuân để "thi công" đài độc lập cho quê hương. Dù thân xác đã hòa vào đất mẹ, nhưng cuộc đời chị chính là một "hồ sơ hoàn công" rực rỡ, để lại cho hậu thế những thông số kỹ thuật chuẩn mực về lòng trung thành và tinh thần xung kích. Đối với sinh viên Đại học Xây dựng Miền Tây (MTU), di sản của chị không chỉ là tên của một con đườn

Vĩnh Long06/02/2026Đoàn khoa Kiến trúc (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. "Hồ sơ hoàn công" của một cuộc đời rực rỡ Năm 1978, Đảng và Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Liệt sĩ Nguyễn Việt Hồng. Đây chính là sự "nghiệm thu" cao quý nhất của lịch sử dành cho công trình cuộc đời chị. Nếu coi mỗi năm chị sống là một hạng mục công trình, thì 18 năm đó là 18 hạng mục đạt tiêu chuẩn chất lượng xuất sắc nhất (Standard Quality).

Di sản chị để lại cho sinh viên MTU là bài học về sự bền vững của giá trị phi vật thể. Trong xây dựng, một tòa nhà có thể bị phá hủy sau vài chục năm, nhưng một biểu tượng tinh thần như Nguyễn Việt Hồng thì trường tồn qua hàng thế kỷ. Chị dạy chúng ta rằng: Giá trị của một người thợ xây dựng tương lai không nằm ở độ sang trọng của ngôi nhà họ ở, mà nằm ở sự an toàn của những cây cầu họ xây và nụ cười của nhân dân trong những công trình công cộng. "Hồ sơ hoàn công" của chị chính là kim chỉ nam cho đạo đức nghề nghiệp xây dựng hiện đại.

2. Tiếp nối "Bản vẽ xung kích" tại mái trường MTU Tinh thần của Nguyễn Việt Hồng hiện hữu sinh động trong các phong trào Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây. Mỗi khi các bạn sinh viên MTU tham gia chiến dịch Mùa hè xanh, lặn lội về các xã vùng sâu của Vĩnh Long, Cần Thơ để xây cầu giao thông nông thôn, đó chính là lúc bạn đang tiếp nối "bản vẽ tình nguyện" của chị Hồng.

Chị đã dùng tuổi trẻ để đi giữa làn đạn; sinh viên MTU hôm nay dùng tuổi trẻ để đi giữa nắng bụi công trường. Chúng ta không cầm súng, nhưng chúng ta cầm thước kẻ và máy toàn đạc để "thi công" sự phồn vinh. Hãy học tập ở chị sự tận tâm tuyệt đối. Một mối nối thép không chắc chắn có thể làm sụp đổ một cây cầu; một tâm hồn thiếu trách nhiệm sẽ tạo ra những công trình vô cảm. Hãy mang sự rực lửa của đóa hoa Tây Đô vào trong từng bản vẽ CAD, từng phép tính kết cấu để mỗi sản phẩm của MTU đều mang đậm hơi thở của lòng yêu nước và trách nhiệm xã hội.

3. Khát vọng kiến tạo Miền Tây trong kỷ nguyên 4.0 Nguyễn Việt Hồng đã chiến đấu để giải phóng mảnh đất này; sứ mệnh của tuổi trẻ MTU hôm nay là hiện đại hóa nó. Chúng ta đang đứng trước những "siêu dự án" thích ứng với biến đổi khí hậu, sạt lở và xâm nhập mặn tại miền Tây. Đây chính là "chiến trường trí tuệ" mới mà chúng ta cần phải thắng.

Hãy mang tinh thần "đột phá và thích ứng" của chị Hồng vào nghiên cứu vật liệu mới, vật liệu xanh. Hãy tự hỏi: "Làm thế nào để xây dựng những ngôi nhà an toàn cho bà con vùng lũ?", "Làm thế nào để quy hoạch đô thị Cần Thơ, Vĩnh Long trở nên hiện đại nhưng vẫn giữ được hồn cốt sông nước?". Chị Hồng đã hy sinh đôi chân để chúng ta có thể bước đi vững chãi trên những con đường nhựa bằng phẳng hôm nay. Trách nhiệm của chúng ta là phải thiết kế và thi công những hạ tầng bền vững cho 100 năm tới, xứng đáng với tầm vóc của những người anh hùng đã nằm xuống.

4. Đoàn trường MTU – Ban quản lý ngọn lửa di sản Đoàn thanh niên trường Đại học Xây dựng Miền Tây đóng vai trò là "đơn vị bảo trì" ngọn lửa truyền thống mang tên các anh hùng liệt sĩ. Website cauchuyenhoalua.vn chính là một "hạ tầng số" quan trọng để kết nối quá khứ hào hùng với tương lai kiến tạo.

Mỗi bài viết, mỗi buổi sinh hoạt truyền thống là một lần chúng ta "gia cố" thêm nền móng tư tưởng cho đoàn viên. Hãy xây dựng một văn hóa sinh viên MTU: Giỏi kỹ thuật, vững chính trị và giàu nhân văn. Khi chúng ta cùng nhau xây dựng một ngôi nhà tình nghĩa hay một nhịp cầu thanh niên, đó là lúc chúng ta đang thực hiện phép tính "cộng hưởng sức mạnh" tập thể theo gương chị Hồng. Hãy để cái tên Nguyễn Việt Hồng không chỉ là lịch sử, mà là động lực thực tế trong mỗi giờ lên lớp, mỗi ngày ra công trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn