Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VIẾT HỒNG – NGƯỜI ANH HÙNG PHÁ BOM TRÊN TUYẾN LỬA

Nguyễn Viết Hồng sinh năm 1945 tại xã Thạch Trung, thành phố Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1967, sau khi học xong lớp 7, ông lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông tham gia chiến đấu ở chiến trường Lào, sau đó hoạt động tại Quảng Trị và Campuchia. Tại chiến trường Lào, Nguyễn Viết Hồng là chiến sĩ công binh thuộc Tiểu đoàn 27, Đoàn 559, làm nhiệm vụ phá bom, mở đường và bảo đảm an toàn cho tuyến vận tải. Công việc vô cùng nguy hiểm vì bom địch liên tục đánh phá. Ông nhiều lần trực tiếp đào, di chuyển, phá hàng nghìn quả bom và tháo gỡ hàng nghìn quả mìn. Có ngày, ông chỉ ăn hai thỏi lương khô nhưng vẫn phá được hàng chục quả bom. Ông còn có sáng kiến bện áo và mũ bằng rơm để giảm nguy hiểm cho đồng đội khi phá bom. Với những chiến công của mình, ngày 31/12/1973, Nguyễn Viết Hồng được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 29 tuổi. Sau chiến tranh, ông trở về quê và tiếp tục sống, làm việc, cống hiến cho cộng đồng

Quảng Ngãi22/08/2026Xã Nghi Xuân (Xã Nghi Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN VIẾT HỒNG – NGƯỜI ANH HÙNG PHÁ BOM TRÊN TUYẾN LỬA

Có những người anh hùng được nhắc đến bởi một khoảnh khắc hy sinh. Nhưng cũng có những người phải bước qua hàng nghìn khoảnh khắc đứng giữa sự sống và cái chết rồi mới trở về. Họ không chỉ một lần đối mặt với bom đạn mà phải đối mặt với nó mỗi ngày. Nguyễn Viết Hồng, người con của quê hương Hà Tĩnh, là một người như thế. Trong những năm tháng chiến tranh, ông đã trở thành người chiến sĩ công binh chuyên phá bom trên tuyến đường Trường Sơn và chiến trường Lào. Câu chuyện của ông khiến em hiểu rằng phía sau mỗi con đường thông suốt cho đoàn xe ra trận là biết bao con người đã âm thầm đánh đổi sự an toàn của mình.

Nguyễn Viết Hồng sinh năm 1945 tại xã Thạch Trung, thành phố Hà Tĩnh, trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1967, khi mới học xong lớp 7, ông lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc.

Khi ấy, chiến tranh đang diễn ra rất ác liệt.

Sau thời gian huấn luyện, Nguyễn Viết Hồng được đưa đến chiến trường Lào. Ông trở thành chiến sĩ công binh của Tiểu đoàn 27, Đoàn 559. Công việc của ông không phải chỉ là chiến đấu trực tiếp với quân địch mà chủ yếu là phá bom, mở đường và bảo đảm cho những tuyến giao thông quan trọng được thông suốt.

Đó là một công việc mà chỉ nghe thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi.

Bởi phía trước có thể là một quả bom chưa nổ.

Một quả bom nằm dưới đất có thể đã im lặng hàng giờ, hàng ngày, nhưng chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể phát nổ.

Những người lính công binh như Nguyễn Viết Hồng phải tiến đến gần những quả bom ấy để xử lý chúng.

Mỗi lần bước đến một điểm bom, họ đều biết rằng mình đang đặt mạng sống vào nguy hiểm.

Nhưng nếu họ không làm, con đường sẽ bị chia cắt.

Đoàn xe không thể đi qua.

Lương thực, vũ khí và những người lính ở phía trước có thể không nhận được sự tiếp tế.

Vì vậy, Nguyễn Viết Hồng và đồng đội vẫn phải đi.

Có những ngày bom địch vừa đánh xuống, đất đá còn chưa kịp lắng, những người lính công binh đã phải có mặt tại hiện trường để xử lý bom. Dụng cụ của họ khi ấy rất đơn giản, có khi chỉ là xẻng gỗ, đòn gánh tre và những phương tiện thô sơ.

Nhưng chính trong hoàn cảnh thiếu thốn ấy, lòng dũng cảm của người lính lại càng được thể hiện rõ.

Nguyễn Viết Hồng nổi tiếng bởi đôi mắt tinh, đôi tai thính, sự nhanh nhẹn và sức bền. Có ngày, ông chỉ ăn hai thỏi lương khô nhưng vẫn phá được tới hàng chục quả bom. Trong gần tám năm bám trụ ở những tuyến đường tại chiến trường Lào, ông trực tiếp đào, di chuyển và phá hàng nghìn quả bom, đồng thời tháo gỡ hàng nghìn quả mìn.

Em nghĩ điều đáng khâm phục không chỉ là số lượng bom mà ông đã phá, mà là việc ông phải đối mặt với nguy hiểm ấy hết ngày này qua ngày khác.

Có thể hôm nay ông phá được bom và trở về.

Nhưng ngày mai lại có một quả bom khác.

Ngày kia lại có thêm một quả bom khác.

Và ông vẫn phải bước tới.

Chiến tranh cũng khiến ông chứng kiến rất nhiều đồng đội ra đi. Có những người hôm trước còn cùng nhau làm nhiệm vụ, hôm sau đã không còn nữa. Nỗi đau ấy chắc chắn rất lớn, nhưng ông không để nó khiến mình bỏ cuộc.

Trái lại, những mất mát ấy càng khiến ông quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Trong quá trình phá bom, Nguyễn Viết Hồng còn có một sáng kiến rất đáng chú ý. Ông nghĩ ra cách bện áo và mũ bằng rơm để đồng đội mặc khi phá bom, giúp hạn chế thương tích. Sáng kiến đơn giản nhưng cho thấy sự sáng tạo và tinh thần luôn nghĩ đến đồng đội của ông.

Đối với em, đây là một chi tiết rất đẹp.

Bởi một người lính giỏi không chỉ là người biết bảo vệ bản thân, mà còn là người biết nghĩ đến những người đang ở bên cạnh mình.

Những năm tháng chiến đấu đã khiến Nguyễn Viết Hồng trở thành một người lính giàu kinh nghiệm và bản lĩnh. Những chiến công của ông được ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 31/12/1973, khi ông mới 29 tuổi.

29 tuổi.

Một độ tuổi vẫn còn rất trẻ.

Nhưng ở tuổi ấy, ông đã trải qua gần tám năm của chiến trường, đã nhìn thấy rất nhiều bom đạn và sự hy sinh của đồng đội.

Sau chiến tranh, Nguyễn Viết Hồng trở về quê hương. Nhưng điều đáng quý là dù chiến tranh đã kết thúc, ông vẫn tiếp tục sống có trách nhiệm với cộng đồng. Ông trở về cuộc sống đời thường và tiếp tục tham gia công việc ở địa phương.

Điều ấy khiến em nhận ra rằng người anh hùng không chỉ tồn tại trên chiến trường.

Một người có thể là anh hùng khi đứng trước bom đạn, nhưng cũng có thể tiếp tục là một người có ích khi trở về cuộc sống bình thường.

Ngày hôm nay, chúng ta đi trên những con đường bình yên mà không cần nghĩ đến việc dưới mặt đất có thể có bom. Chúng ta đến trường, đi làm, trở về nhà và sống một cuộc sống bình thường. Nhưng trong chiến tranh, để có được một con đường an toàn, đã có những người phải dùng chính đôi tay và lòng can đảm của mình để mở đường.

Nguyễn Viết Hồng là một trong những người như thế.

Ông không phải một người chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc hào hùng rồi biến mất. Ông đã dành nhiều năm tuổi trẻ để làm một công việc vô cùng nguy hiểm nhưng thầm lặng.

Phá một quả bom có thể chỉ mất một khoảng thời gian, nhưng để có đủ can đảm bước đến gần quả bom ấy lại cần một tinh thần thép.

Và Nguyễn Viết Hồng đã làm điều đó hết lần này đến lần khác.

Là một người con Hà Tĩnh, em càng cảm thấy tự hào khi quê hương mình có một người đã góp sức vào những năm tháng gian khổ của đất nước bằng chính sự dũng cảm và trí tuệ của mình.

Chiến tranh đã qua, nhưng câu chuyện về những người lính công binh như Nguyễn Viết Hồng vẫn còn ý nghĩa đối với thế hệ hôm nay. Nó nhắc chúng ta rằng phía sau hòa bình không chỉ có những trận đánh lớn mà còn có những công việc âm thầm, những con người bình dị và những sự hy sinh mà đôi khi lịch sử không kể hết được.

Nguyễn Viết Hồng đã trở về sau chiến tranh, nhưng những năm tháng trên tuyến lửa chắc chắn đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.

Ông là người con Hà Tĩnh đã mang tuổi trẻ của mình đến những nơi bom đạn ác liệt nhất, dùng đôi tay để phá bom, dùng lòng dũng cảm để mở đường và dùng tình đồng đội để vượt qua những năm tháng khốc liệt.

Và có lẽ, điều đẹp nhất không phải là ông đã trở thành một người anh hùng, mà là trong những ngày tháng nguy hiểm nhất, ông vẫn luôn cố gắng làm một điều rất giản dị: làm tốt nhiệm vụ của mình để đồng đội được sống và con đường phía trước được tiếp tục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn