Bài viết

NGUYỄN VIẾT NINH – NGƯỜI LÍNH TRẺ TRÊN MẶT TRẬN VỊ XUYÊN

NGUYỄN VIẾT NINH – NGƯỜI LÍNH TRẺ TRÊN MẶT TRẬN VỊ XUYÊN

Lâm Đồng18/08/2026Đoàn Phường Phú Thủy ((BT) Đoàn phường Phú Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc, Mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, là một trong những chiến trường ác liệt nhất trong những năm 1980. Tại nơi đây, nhiều cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ từng điểm cao, từng mỏm đá, từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Trong số những người đã nằm lại tại chiến trường Vị Xuyên có liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh – người lính thuộc thế hệ đã gửi lại tuổi trẻ nơi biên cương trong những năm tháng khốc liệt.

Sau năm 1975, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình nhưng nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và an ninh biên giới vẫn đặt ra nhiều thử thách.

Tại Hà Giang, khu vực Vị Xuyên trở thành địa bàn chiến đấu đặc biệt ác liệt. Những địa danh như Thanh Thủy, Núi Đất, Cao điểm 468, 685, 772, 1509... đã trở thành những địa danh gắn liền với lịch sử bảo vệ biên giới phía Bắc.

Địa hình núi đá hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt cùng hỏa lực mạnh khiến cuộc chiến tại đây diễn ra vô cùng gian khổ.

Nhiều người lính bước vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ.

Họ mang theo hành trang giản dị: ba lô, súng, quân phục và niềm tin vào nhiệm vụ.

Nguyễn Viết Ninh cũng là một người lính như thế.

Trong những năm tháng chiến đấu tại Vị Xuyên, Nguyễn Viết Ninh cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ chiến đấu, giữ chốt và bảo vệ các vị trí được giao.

Giữa chiến trường khốc liệt, mỗi vị trí đều có ý nghĩa đặc biệt.

Mỗi ca trực, mỗi lần vận chuyển lương thực, đạn dược, mỗi trận đánh đều có thể phải đối mặt với hiểm nguy.

Nhưng những người lính vẫn bám trụ.

Họ hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình, là cuộc sống bình yên của hàng triệu người dân.

Trong những năm tháng ấy, Nguyễn Viết Ninh đã anh dũng hy sinh khi đang thực hiện nhiệm vụ.

Tuổi trẻ của anh dừng lại nơi núi rừng Vị Xuyên.

Trong những nghĩa trang liệt sĩ, tên của những người đã hy sinh thường được khắc trên những tấm bia ngay ngắn.

Nhưng phía sau một cái tên là cả một cuộc đời.

Là một người con của gia đình.

Là một người đồng đội.

Là một người trẻ từng có những ước mơ và dự định riêng.

Nguyễn Viết Ninh cũng vậy.

Anh đã không có cơ hội trở về với gia đình, không được chứng kiến những đổi thay của đất nước trong những thập niên sau chiến tranh.

Nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần cùng đồng đội giữ vững trận địa, bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Mặt trận Vị Xuyên đã để lại những mất mát rất lớn.

Hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh hoặc bị thương trong những năm tháng chiến đấu tại đây.

Có những người đã được trở về với gia đình.

Có những người mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Hà Giang.

Và có những người vẫn đang được đồng đội, thân nhân và các cơ quan chức năng tiếp tục tìm kiếm, quy tập hài cốt.

Mỗi năm, những đoàn cựu chiến binh, thân nhân liệt sĩ và thế hệ trẻ lại tìm về Vị Xuyên để thắp những nén hương tưởng nhớ.

Trong không gian núi rừng biên giới, những câu chuyện về đồng đội năm xưa lại được kể.

Tên Nguyễn Viết Ninh cũng được nhắc lại trong dòng ký ức ấy.

Hơn bốn thập kỷ đã trôi qua.

Đất nước hôm nay đang phát triển trong hòa bình, ổn định và hội nhập.

Thế hệ trẻ không còn phải sống trong những chiến hào trên các điểm cao Vị Xuyên.

Nhưng trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn hiện hữu.

Đối với thanh niên hôm nay, đó là trách nhiệm học tập, lao động, sáng tạo, chấp hành pháp luật, nâng cao ý thức quốc phòng – an ninh và sẵn sàng đóng góp khi Tổ quốc cần.

Quan trọng hơn, đó là biết trân trọng lịch sử và không quên những người đã hy sinh.

Bởi một dân tộc chỉ thực sự mạnh khi biết mình đã đi qua những gì để có được ngày hôm nay.

Nguyễn Viết Ninh đã gửi lại tuổi xuân nơi Vị Xuyên.

Anh không trở về.

Nhưng câu chuyện về những người lính Vị Xuyên vẫn tiếp tục được kể cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Giữa núi rừng Hà Giang, những điểm cao năm nào giờ đã phủ màu xanh của cây cỏ.

Nhưng trong ký ức của đồng đội và Nhân dân, nơi ấy vẫn là một phần máu thịt của Tổ quốc, một địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống về lòng yêu nước và sự hy sinh.

Nguyễn Viết Ninh – một người lính trẻ trên Mặt trận Vị Xuyên.

Anh đã để lại tuổi xuân nơi biên cương để hôm nay đất nước có thêm những mùa bình yên.

Và mỗi khi nhắc đến anh cùng những người lính đã hy sinh tại Vị Xuyên, thế hệ hôm nay càng hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ “hòa bình” và trách nhiệm thiêng liêng đối với chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn