NGUYỄN VIẾT NINH: QUYẾT TỬ GIỮ VỮNG CỔNG TRỜI
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Trong bản hùng ca Trường Sơn, giữa những cung đường chiến lược Đường 9 – Nam Lào rực lửa, có một tọa độ mang tên Cổng Trời – Tà Xẻng. Nơi ấy là huyệt đạo, là cửa ngõ sống còn mà kẻ thù quyết tâm cắt đứt nhằm ngăn chặn sự chi viện của hậu phương miền Bắc cho tiền tuyến. Giữ vững Cổng Trời là mệnh lệnh sinh tử, là sự sống còn của cả chiến dịch. Và trên điểm chốt ấy, đã ngời sáng một hình tượng anh hùng, người chiến sĩ dũng cảm bảo vệ mạch máu của Tổ quốc—Anh hùng Nguyễn Viết Ninh.
Nguyễn Viết Ninh sinh năm 1950, khi mới tròn hai mươi tuổi, anh đã khoác lên mình sắc áo xanh của Sư đoàn 320 và bước vào mặt trận Đường 9 – Nam Lào. Với vóc dáng nhỏ nhắn, nước da ngăm đen nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng lấp lánh và đầy quyết tâm, anh là một điển hình của thế hệ "lính sinh viên" gác bút nghiên lên đường đánh giặc. Với niềm tin "chỉ cần giữ được Cổng Trời, cả tuyến đường sẽ sống", anh đã cùng đồng đội kiên cường bám trụ trận địa dưới mưa bom bão đạn của kẻ thù.
Trận đánh ngày 20/02/1971 tại Cổng Trời là một trong những cuộc đọ sức khốc liệt nhất. Kẻ thù huy động hàng trăm máy bay, pháo kích rải thảm nhằm san phẳng trận địa và đưa xe tăng, bộ binh tiến vào. Khi chiếc xe tăng M41 đầu tiên lọt vào tầm bắn, Nguyễn Viết Ninh đã không ngần ngại lao ra khỏi công sự, vai vác khẩu B41, áp sát cự ly gần để tiêu diệt xe tăng địch. Tiếng nổ xé trời của quả đạn B41 do anh bắn đã trở thành hiệu lệnh chiến đấu cho toàn mặt trận. Anh tiếp tục di chuyển, yểm trợ cho các mũi xung phong khác, dùng B40, B41 bắn cháy nhiều xe M113 của kẻ thù.
Mặc dù bị thương nặng vì một quả pháo kích rơi gần vị trí, anh vẫn không rời vị trí chiến đấu. Lời nhắn gửi cuối cùng trước khi trút hơi thở cuối cùng: "Xe chưa qua… đường còn giữ… chúng ta thắng rồi" chính là lời thề sắt đá, là mệnh lệnh trái tim của cả một thế hệ sẵn sàng hy sinh để bảo vệ mạch máu của Tổ quốc. Nguyễn Viết Ninh đã dâng hiến tuổi thanh xuân tròn hai mươi của mình cho từng khúc đường, từng cây cầu của Cổng Trời. Anh ngã xuống, hòa máu mình vào lòng đất Trường Sơn, nhưng anh đã tạc vào lịch sử một hình tượng anh hùng bất tử, một ngọn lửa thắp sáng niềm tin thắng lợi cho toàn dân tộc.



