Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VIẾT NINH – “SỐNG BÁM ĐÁ ĐÁNH GIẶC, CHẾT HÓA ĐÁ BẤT TỬ”

Phú Thọ12/08/2026Đoàn phường Kỳ Sơn (Đoàn phường Kỳ Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Viết Ninh là một trong những người lính được nhắc đến nhiều nhất khi nói về cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc tại Vị Xuyên, Hà Giang. Anh thuộc Sư đoàn 356, đơn vị đã chiến đấu trong điều kiện vô cùng khốc liệt trên những cao điểm đá của Vị Xuyên.

Cuối năm 1984, đầu năm 1985, đơn vị của Nguyễn Viết Ninh được giao nhiệm vụ chiến đấu tại khu vực cao điểm 685. Đây là một địa bàn hiểm trở, thường xuyên hứng chịu pháo kích. Những người lính phải sống trong các công sự, giao thông hào giữa đá núi, thiếu thốn nước uống, lương thực và thuốc men. Có những thời điểm việc tiếp tế bị cắt đứt, thương binh không thể lập tức đưa về tuyến sau.

Trong những ngày chiến đấu, Nguyễn Viết Ninh nhiều lần bị thương.

Lần thứ nhất, anh bị thương ở tay. Sau khi được đồng đội băng bó, anh vẫn ở lại trận địa. Lần thứ hai, anh bị thương vào bụng nhưng tiếp tục chiến đấu, thu nhặt súng đạn và động viên đồng đội. Khi đồng đội muốn đưa anh về phía sau, anh nhất quyết không rời vị trí.

Điều đặc biệt nhất về Nguyễn Viết Ninh là trên báng khẩu súng của anh có khắc một câu:

“Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử.”

Chín chữ ấy sau này trở thành lời thề được nhiều người lính Vị Xuyên nhắc lại. Nó thể hiện quyết tâm bám giữ trận địa giữa một chiến trường mà mỗi mỏm đá đều có thể trở thành nơi sinh tử.

Ngày 18/1/1985, chiến sự tại điểm E5 thuộc cao điểm 685 tiếp tục diễn ra dữ dội. Nguyễn Viết Ninh bị thương ở chân nhưng vẫn chỉ huy đồng đội chiến đấu. Ông từ chối rời trận địa dù đồng đội tìm cách đưa về phía sau.

Đến ngày 19/1/1985, Nguyễn Viết Ninh bị thương vào đầu và hy sinh. Khi ấy anh mới 24 tuổi. Trận chiến sau đó vẫn tiếp tục, nhưng những người đồng đội của anh đã giữ được điểm E5.

Tháng 8/1985, Nguyễn Viết Ninh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Viết Ninh trở nên đặc biệt không chỉ là những lần bị thương hay cách anh chiến đấu đến phút cuối. Đó còn là tuổi đời của anh.

Hai mươi bốn tuổi.

Ở tuổi ấy, một người trẻ đáng lẽ còn rất nhiều điều để chờ đợi: một gia đình, một mái nhà, những ngày trở về quê và một cuộc sống bình thường sau quân ngũ.

Nhưng Nguyễn Viết Ninh đã nằm lại trên cao điểm 685.

Nhiều năm sau, hài cốt của anh được đưa về quê nhà Phú Thọ. Đồng đội vẫn tìm về thăm anh, nhắc lại những ngày tháng chiến đấu trên núi đá Vị Xuyên. Những câu chuyện ấy giúp thế hệ sau hiểu rằng phía sau mỗi cái tên trên bia mộ là một con người có tuổi trẻ, có gia đình và có những ước mơ chưa kịp thực hiện.

Nguyễn Viết Ninh đã không sống đến ngày đất nước bước vào thời kỳ đổi mới. Nhưng câu nói trên báng súng của anh vẫn còn được nhắc lại:

“Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử.”

Đó không chỉ là lời của một người lính.

Đó là ký ức của cả một thế hệ đã đứng ở biên cương trong những năm tháng khốc liệt nhất.

Họ đã giữ đất bằng tuổi trẻ của mình.

Và hôm nay, khi những vùng đất từng là chiến trường đang từng ngày đổi thay, điều chúng ta có thể làm là nhớ đến họ bằng lòng biết ơn, đồng thời trân trọng hơn giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VIẾT NINH – “SỐNG BÁM ĐÁ ĐÁNH GIẶC, CHẾT HÓA ĐÁ BẤT TỬ” | Câu chuyện thời hoa lửa