Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Viết Sinh – Người lái xe gùi hơn 55 tấn hàng trên đường Trường Sơn

Năm 1961, Nguyễn Viết Sinh nhập ngũ và được biên chế vào lực lượng của Đoàn 559 làm nhiệm vụ mở đường, giao liên và gùi hàng trên dãy Trường Sơn. Trong 4 năm, ông đã thực hiện 1.089 ngày công, gùi hơn 55 tấn hàng trên lưng và đi bộ tổng cộng 41.025 km – quãng đường tương đương một vòng Trái Đất theo đường xích đạo. Mỗi chuyến hàng thường nặng khoảng 45–50 kg. Thành tích phi thường ấy khiến ông được đồng đội gọi là “kiện tướng gùi hàng” và trở thành một trong những biểu tượng của người lính giao liên Trường Sơn.

Cần Thơ14/08/2026xã An Long (Xã An Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ



Những ngày đầu trên Trường Sơn không có những con đường rộng rãi.

Đó là những lối mòn giữa rừng.

Những con dốc cao.

Những con suối.

Những vách núi hiểm trở.

Và trên tất cả là sự rình rập của bom đạn.

Nguyễn Viết Sinh được giao nhiệm vụ gùi hàng.

Nghe qua tưởng như đơn giản.

Nhưng để đưa được một gùi hàng từ điểm này đến điểm khác trên Trường Sơn, người lính phải đi bộ hàng chục kilomet qua địa hình hiểm trở.

Mỗi chuyến hàng có khi nặng 45–50 kg, gần bằng hoặc thậm chí vượt trọng lượng cơ thể của một người lính trẻ.

Gùi hàng trên Trường Sơn không giống đi bộ trên một con đường bằng phẳng.

Có những đoạn đường dốc đứng.

Có những con đèo đá.

Có những đoạn phải bám vào vách núi để đi.

Có những con suối phải vượt qua trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Và phía trên có thể là máy bay địch.

Phía trước có thể là bom.

Phía sau có thể là những cung đường chưa được mở.

Nhưng hàng vẫn phải đến nơi.

Bởi phía cuối con đường là những đơn vị đang chờ.

Hàng hóa được đưa vào chiến trường không chỉ là lương thực.

Đó còn là thuốc men, quân trang, vũ khí, đạn dược và nhiều loại vật tư phục vụ chiến đấu.

Một gùi hàng đến được đích có nghĩa là thêm một phần sức mạnh được đưa tới tiền tuyến.

Vì vậy, mỗi bước chân của người giao liên Trường Sơn đều mang theo một nhiệm vụ lớn hơn chính bản thân mình.

Nguyễn Viết Sinh hiểu điều đó.

Ông cùng đồng đội bắt đầu những chuyến đi liên tục.

Ngày này qua ngày khác.

Tháng này qua tháng khác.

Năm này qua năm khác.

Có những ngày trời mưa.

Đường trơn.

Gùi hàng nặng trên lưng.

Chân trần lội qua bùn đất.

Nhưng không thể dừng lại quá lâu.

Bởi nếu chậm trễ, hàng sẽ không đến đúng nơi.

Có những lúc cả đơn vị phải đi trong im lặng.

Dấu chân phải được giữ kín.

Đường đi phải được tính toán cẩn thận.

Theo hồi ức của Nguyễn Viết Sinh, trước năm 1962, có lúc bộ đội gùi hàng phải chui qua những đoạn cống để đưa hàng sang bên kia. Người đi trước phải giữ đúng dấu chân, người đi sau bước theo để hạn chế việc để lại dấu vết.

Đó là công việc đòi hỏi sức khỏe.

Nhưng sức khỏe thôi chưa đủ.

Người giao liên còn phải có trí nhớ tốt, sự gan dạ và khả năng chịu đựng.

Trên Trường Sơn, họ phải nhớ đường giữa rừng.

Phải biết tránh những khu vực nguy hiểm.

Phải biết cách bảo vệ hàng hóa.

Phải biết lúc nào cần đi nhanh và lúc nào phải im lặng.

Một sai sót nhỏ có thể khiến cả chuyến hàng gặp nguy hiểm.

Nguyễn Viết Sinh ngày càng trở thành một người gùi hàng xuất sắc.

Đồng đội gọi ông là “kiện tướng gùi hàng”.

Nhưng phía sau danh hiệu ấy là hàng nghìn ngày tháng lao động gian khổ.

Không có con đường nào dành riêng cho người anh hùng.

Ông vẫn phải đeo gùi.

Vẫn phải bước đi.

Vẫn phải vượt dốc.

Vẫn phải chịu đói, chịu khát, chịu rét và chịu những cơn đau trên đôi chân.

Có những ngày người lính gần như kiệt sức.

Nhưng khi nghĩ đến những người đang chờ hàng phía trước, họ lại tiếp tục.

Nguyễn Viết Sinh từng mang trên lưng lượng hàng rất lớn.

Nhưng điều đáng kinh ngạc hơn là tổng quãng đường ông đã đi.

Trong 4 năm, với 1.089 ngày làm việc, ông đã gùi hơn 55 tấn hàng và đi tổng cộng 41.025 km. Quãng đường này tương đương một vòng Trái Đất theo đường xích đạo.

Hãy thử hình dung:

Một người lính.

Một chiếc gùi.

Một gùi hàng nặng hàng chục kilogram.

Và một con đường dài hơn bốn mươi nghìn kilomet.

Mỗi ngày một đoạn.

Mỗi chuyến một ít.

Nhưng qua thời gian, những bước chân ấy tạo thành một con số khổng lồ.

Hơn 55 tấn hàng.

41.025 km đường rừng.

1.089 ngày làm việc.

Những con số tưởng như không thể đối với một con người.

Nhưng Nguyễn Viết Sinh đã thực hiện được.

Điều đáng quý là ông không coi đó là điều gì phi thường.

Trong những hồi ức sau này, chính ông từng nói rằng đến khi nhìn lại, ông cũng không hiểu làm sao trong 4–5 năm việc gùi hàng lại trở thành một khối lượng lớn như vậy.

Bởi đối với ông lúc ấy, đơn giản chỉ là:

Hôm nay phải hoàn thành chuyến hàng.

Rồi ngày mai lại tiếp tục.

Một chuyến.

Hai chuyến.

Hàng trăm chuyến.

Hàng nghìn ngày.

Cứ như vậy, tuổi trẻ của Nguyễn Viết Sinh gắn với Trường Sơn.

Ông không chiến đấu bằng một khẩu súng trên tay trong từng chuyến đi.

Vũ khí của ông là đôi chân.

Là sức lực.

Là sự bền bỉ.

Là lòng quyết tâm.

Mỗi bước chân đưa hàng vào chiến trường cũng là một bước chân góp phần giữ cho tuyến chi viện Bắc – Nam không bị đứt đoạn.

Trên tuyến đường ấy, những người giao liên như Nguyễn Viết Sinh phải đối mặt với một kẻ thù vô hình nhưng vô cùng nguy hiểm.

Đó là sự mệt mỏi.

Bởi bom đạn có thể nhìn thấy.

Nhưng sự kiệt sức lại âm thầm bào mòn cơ thể.

Hôm nay đi 20 km.

Ngày mai lại đi.

Rồi ngày kia.

Không có ngày nghỉ theo nghĩa thông thường.

Theo tư liệu, trong khoảng thời gian từ năm 1961 đến năm 1965, Nguyễn Viết Sinh cho biết ông gùi hàng không nghỉ một ngày nào.

Chính sự bền bỉ ấy đã tạo nên một kỷ lục đặc biệt trong lịch sử Bộ đội Trường Sơn.

Không phải kỷ lục về tốc độ.

Không phải về số lượng vũ khí.

Mà là kỷ lục được tạo nên từ những bước chân.

Những bước chân âm thầm.

Những bước chân không có tiếng vỗ tay.

Nhưng mỗi bước chân đều hướng về phía trước.

Năm 1965, sau những năm tháng gùi hàng liên tục, Nguyễn Viết Sinh hoàn thành một chặng đường đặc biệt của đời mình.

Và ngày 1/1/1967, ông trở thành một trong ba chiến sĩ Trường Sơn đầu tiên của Đoàn 559 được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Danh hiệu ấy là sự ghi nhận dành cho một người lính đã biến công việc tưởng như bình thường thành một thành tích phi thường.

Nhưng có lẽ điều đáng nhớ nhất về Nguyễn Viết Sinh không nằm ở danh hiệu.

Mà nằm ở hình ảnh một người lính trẻ chân trần đi giữa Trường Sơn.

Trên vai là gùi hàng.

Dưới chân là đất đá.

Phía trên là bom đạn.

Phía trước là hàng nghìn kilomet đường rừng.

Và trong lòng là ý nghĩ phải đưa hàng đến nơi.

Nhiều năm sau chiến tranh, người ta tính lại quãng đường Nguyễn Viết Sinh từng đi.

41.025 km.

Một con số khiến nhiều người ngỡ ngàng.

Nếu trải dài trên một đường thẳng, đó là một hành trình khổng lồ.

Nhưng ông đã đi từng bước.

Từng bước một.

Bằng đôi chân của người lính giao liên.

Và trên đôi vai ấy là hơn 55 tấn hàng.

Nhìn lại những năm tháng đó, chúng ta có thể hiểu vì sao những người lính Trường Sơn được gọi là những con người của ý chí.

Họ không có điều kiện thuận lợi.

Không có những phương tiện hiện đại.

Không có những con đường bằng phẳng.

Họ chỉ có sức người, lòng quyết tâm và niềm tin vào nhiệm vụ.

Nguyễn Viết Sinh là một trong những người đã góp phần làm nên con đường ấy.

Một con đường không chỉ được tạo nên bởi đất đá.

Nó được tạo nên bởi mồ hôi.

Máu.

Tuổi trẻ.

Và những bước chân không ngừng nghỉ.

Ngày hôm nay, đường Trường Sơn đã trở thành những tuyến giao thông hiện đại.

Những cung đường năm xưa đã thay đổi.

Rừng núi đã hồi sinh.

Nhưng lịch sử vẫn còn lưu lại hình ảnh người chiến sĩ giao liên mang gùi trên lưng.

Nguyễn Viết Sinh đã đi qua Trường Sơn bằng đôi chân của mình.

Ông mang hơn 55 tấn hàng trên lưng.

Đi hơn 41 nghìn kilomet.

Và góp một phần tuổi trẻ vào cuộc chiến đấu của dân tộc.

Nếu những đoàn xe là mạch máu của tuyến vận tải Trường Sơn, thì những người gùi hàng như Nguyễn Viết Sinh chính là những bước chân nối dài mạch máu ấy qua những nơi xe chưa thể đi tới

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn