Nguyễn Viết Xuân (1934 - 1964) "Tiếng Hô Thép Trên Trận Địa"
Nguyễn Viết Xuân (1934 - 1964) "Tiếng Hô Thép Trên Trận Địa"

Nguyễn Viết Xuân (1934 - 1964) "Tiếng Hô Thép Trên Trận Địa"
Nguyễn Viết Xuân quê ở xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Anh nhập ngũ năm 1952 và được đào tạo thành pháo thủ cao xạ. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, anh là Chính trị viên đại đội pháo cao xạ, đơn vị có nhiệm vụ bảo vệ bầu trời miền Bắc trước những đợt oanh tạc của không quân Mỹ.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến đấu ác liệt tại miền Tây Quảng Bình, máy bay Mỹ tập trung đánh phá trận địa của đơn vị anh. Bom đạn giặc cày nát từng mảng đất, khói lửa mịt mù. Trong lúc chỉ huy đơn vị, một mảnh đạn bắn trúng đùi của Nguyễn Viết Xuân, làm gãy xương và thịt nát nhừ. Cơn đau khủng khiếp khiến anh lịm đi, nhưng khi tỉnh lại, anh vẫn yêu cầu y tá cắt bỏ phần thịt nát để anh có thể tiếp tục đứng vững chỉ huy.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhìn thấy các chiến sĩ trẻ có phần nao núng trước sự hung hãn của máy bay địch, Nguyễn Viết Xuân đã nén đau, đứng thẳng trên mâm pháo và hô vang một câu nói đã đi vào lịch sử: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Tiếng hô của anh như một luồng điện truyền đến từng khẩu đội, vực dậy tinh thần quyết chiến của toàn đơn vị. Các pháo thủ đã đồng loạt nhả đạn, bắn hạ nhiều máy bay Mỹ ngay tại chỗ.
Anh đã hy sinh ngay sau trận đánh đó do vết thương quá nặng và mất máu nhiều. Câu khẩu hiệu của Nguyễn Viết Xuân không chỉ dừng lại ở trận địa năm ấy, mà đã trở thành kim chỉ nam, thành động lực mạnh mẽ cho quân và dân ta trên khắp các chiến trường Bắc - Nam, khẳng định một tư thế hiên ngang, chủ động tiêu diệt kẻ thù trong mọi hoàn cảnh.
Hành động của Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một sự hy sinh cá nhân, mà là kết tinh của hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam. Giữa làn khói đạn và sự tàn khốc của chiến tranh, tinh thần ấy như một ngọn đuốc sáng rực, dẫn lối cho đồng đội và tiếp thêm sức mạnh cho cả một dân tộc đang gồng mình đấu tranh vì độc lập dân tộc.
Chúng ta, những người con của thời bình, khi lật lại những trang sử đẫm máu và hoa này, không khỏi bàng hoàng và xúc động trước sự can trường của cha ông. Mỗi tấc đất quê hương hôm nay đều thấm đẫm máu xương của những người anh hùng như Nguyễn Viết Xuân. Câu chuyện về họ sẽ còn mãi được lưu truyền, là bài học vô giá về lòng yêu nước và ý chí bất khuất cho muôn đời sau



