NGUYỄN VIẾT XUÂN
Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những con người tuy chỉ sống một quãng đời ngắn ngủi nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm, trở thành biểu tượng về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất. " Nhằm thẳng quân thù, bắn "khẩu hiệu của người anh hùng bất khuất đã đi vào lịch sử như một huyền thoại về tinh thần dũng cảm, kiên quyết chiến đấu cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Chính câu nói ấy đã cổ vũ tinh thần cho bác biết bao nhiêu chiến sĩ ngoài chiến trường và đã trở th
Trong dòng chảy bất tận của lịch sử dân tộc, có những con người tuy chỉ sống một quãng đời ngắn ngủi nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm, trở thành biểu tượng về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất. " Nhằm thẳng quân thù, bắn "khẩu hiệu của người anh hùng bất khuất đã đi vào lịch sử như một huyền thoại về tinh thần dũng cảm, kiên quyết chiến đấu cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Chính câu nói ấy đã cổ vũ tinh thần cho bác biết bao nhiêu chiến sĩ ngoài chiến trường và đã trở thành một khẩu lệnh trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Nguyễn Viết Xuân, một người lính kiên cường, một anh hùng dân tộc
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, người làng Ngũ Kiên, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, năm lên bảy tuổi ông đã phải đi giúp việc trong thời gian dài suốt 10 năm. Khi vừa tròn 18 tuổi, ông đã đi từ vùng tạm chiếm ra vùng tự do rồi xin đi bộ đội
Nhập ngũ vào tháng 11 năm 1952 với niềm kiêu hãnh, ông đã làm chiến sĩ trinh sát ,rồi tiểu đội trưởng trinh sát, đến trung đội trưởng pháo cao xạ , sau này làm chính trị viên đại hội. Cho dù là bất kỳ cương vị nào ông cũng luôn nhiệt huyết và hết mình, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất của quê hương
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, ông đã cùng với đồng đội dũng cảm chiến đấu, không ngại hy sinh gian khổ, góp phần vào thắng lợi chung của chiến dịch.
Trong những ngày chiến đấu căng thẳng, ông luôn có mặt ở những vị trí nguy hiểm nhất, trực tiếp chỉ huy bộ đội chiến đấu. Bên tiếng đạn pháo rời vang, khẩu hiệu dõng dạc của ông liên tục vang lên " nhằm thẳng quân thù ,bắn! “.Giữa làn bom đạn địch, tiếng hô dõng dạc của ông vang lên trên trận địa đã trở thành khẩu hiệu khích lệ tinh thần chiến đấu của toàn đơn vị trên khắp các chiến trường
Trong một trận đánh ác liệt, khi nghe tiếng máy bay địch lao tới, Nguyễn Viết Xuân vội chạy về sở chỉ huy để truyền lệnh chiến đấu. Không may ông trúng đạn vào đùi, ngã xuống hầm pháo, chân bị dập nát nghiêm trọng. Dù bị thương nặng, ông vẫn chịu đựng, giữ im lặng để không làm ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của đơn vị. Thậm chí ông còn yêu cầu cắt bỏ cả chân mình để không làm vướng víu nhiệm vụ. Sau khi phẫu thuật trong điều kiện chiến trường vô cùng thiếu thốn, ông xin một chiếc khăn để ngậm vào miệng, tiếp tục chịu đựng cơn đau dữ dội khiến những y bác sĩ cũng phải xuất động trước tinh thần bất khuất ấy. Một người y tá đã hô vang kêu gọi toàn đơn vị chiến đấu trả thù cho ông. Các khẩu pháo đồng loạt rung chuyển đánh hạ kẻ thù.Buộc các máy bay địch phải tháo chạy. Khi bầu trời yên tĩnh thì cũng là lúc Nguyễn Viết Xuân đã hay tên dừng lại ở cái tuổi bao nhiêu ước mơ còn dang dở.
Với sự hy sinh đầy anh dũng đó, ông đã được đảng cộng sản Việt Nam truy tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 1 tháng 1 năm 1967 cùng nhiều huy chương và bằng khen khác. Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân đã cho ta thấy được truyền thống anh hùng của dân tộc Việt Nam. Câu nói của ông đã trở thành biểu tượng cho ý chiến chiến đấu kiên cường của người lính trong những năm tháng chiến tranh gian khổ
Cuộc đời ý nghĩa của Nguyễn Viết Xuân không nằm ở sự hy sinh bi tráng trên chiến trường mà là ở tinh thần sống vì lý tưởng lớn lao của tổ quốc hơn bản thân mình. Trong khoảnh khắc đối diện với ranh giới giữa sự sống và cái chết, ông vẫn nghĩ đến nhiệm vụ, đến đồng đội, đến tổ quốc. Giữa khói lửa chiến tranh, khi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, ông vẫn lựa chọn đứng vững ở trận địa, lựa chọn trách nhiệm hay vì sợ hãi. Chính niềm tin vào tổ quốc, vào đồng đội và vào lý tưởng chiến đấu đã khiến một con người bình thường trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và cuộc sống dần trở nên đủ đầy hơn, mọi người dễ dàng quên đi rằng sự bình yên ấy không phải tự nhiên mà có . Nó được đánh đổi bằng xương máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao nhiêu con người như Nguyễn Viết Xuân . Mỗi con đường ta đi, mỗi mái trường chúng ta học, mỗi buổi sáng bình yên ta thức dậy đều được dựng xây từ những hy sinh thầm lặng, những ước mơ, hạnh phúc, hoài bão của thế hệ đi trước. Vì thế, câu chuyện về Nguyễn viết xuân không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là người nhắc nhở sâu sắc, khiến chúng ta phải dừng lại để suy nghĩ mình đã sống xứng đáng với sự hy sinh ấy hay chưa?
Câu chuyện về cuộc đời của Nguyễn Viết Xuân nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng hòa bình , có trách nhiệm với tổ quốc và luôn ghi nhớ công ơn của những anh hùng đã ngã xuống
Có thể thời gian sẽ trôi đi, chiến tranh cũng đã không còn, nhưng những con người như Nguyễn Viết Xuân sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ mai sau. Bởi lẽ lòng yêu nước và sự hy sinh vì tổ quốc là những giá trị vĩnh hằng không bao giờ phai nhạt trong trái tim của người con đất Việt, chúng ta luôn biết ơn những người anh hùng như Nguyễn Viết Xuân, những người không ngần ngại hiến dâng cả sinh mạng cho tổ quốc. Và luôn tự hào vì dòng máu đó, nước da vàng, luôn tự hào là người Việt Nam



