Bài viết

Nguyễn Viết Xuân

Nguyễn Viết Xuân (1934–1964), người chiến sĩ quê ở Vĩnh Phúc.

Hưng Yên30/08/2026Tô Thị Bích Trâm (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, vùng đất Quảng Bình thường xuyên phải hứng chịu những trận đánh phá ác liệt. Máy bay địch xuất hiện trên bầu trời, bom đạn trút xuống những làng quê và trận địa. Trong hoàn cảnh ấy, những người lính vẫn ngày đêm bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Trong số đó có Nguyễn Viết Xuân, sinh năm 1934, quê ở xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc.

Xuất thân từ một gia đình lao động, Nguyễn Viết Xuân sớm tham gia cách mạng. Sau khi nhập ngũ, anh trải qua nhiều nhiệm vụ và trở thành một người chiến sĩ giàu kinh nghiệm, luôn được đồng đội tin tưởng.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, đơn vị của anh chiến đấu chống lại máy bay Mỹ tại Quảng Bình. Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Trong lúc chỉ huy và động viên bộ đội chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị đạn pháo làm bị thương nặng.

Dù đau đớn, anh vẫn không rời vị trí. Anh yêu cầu đồng đội tiếp tục chiến đấu và động viên mọi người giữ vững trận địa.

Giữa tiếng bom đạn, câu nói của anh vang lên:

“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”

Đó cũng là những lời cuối cùng mà anh dùng để động viên đồng đội.

Nguyễn Viết Xuân hy sinh khi mới 30 tuổi.

Anh đã không thể nhìn thấy những ngày đất nước hòa bình. Nhưng câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” đã trở thành biểu tượng cho tinh thần chiến đấu kiên cường của người lính Việt Nam trong những năm tháng chống Mỹ.

Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân trở nên xúc động không chỉ là sự hy sinh của anh, mà còn là cách anh đối diện với giây phút cuối cùng. Khi bản thân đang bị thương, điều anh nghĩ đến vẫn là đồng đội và nhiệm vụ.

Chiến tranh đã lùi xa, tiếng súng năm xưa đã im, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ ấy vẫn được nhắc lại.

Nguyễn Viết Xuân đã để lại tuổi trẻ của mình trên chiến trường, nhưng tinh thần của anh vẫn còn vang vọng qua một câu nói giản dị: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”

Đó là câu chuyện về một người lính của thời hoa lửa — nơi những con người bình dị đã trở nên phi thường khi Tổ quốc cần họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn