Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VIẾT XUÂN - AHLLVT

An Giang29/04/2026Đoàn trường Cao Đẳng nghề An Giang (Đoàn trường Cao Đẳng nghề An Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VIẾT XUÂN sinh năm 1934 tại làng Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của anh gắn liền với đói nghèo và vất vả. Mới lên 7 tuổi, anh đã phải rời xa gia đình để đi làm thuê, làm mướn suốt nhiều năm liền. Những tháng ngày cơ cực ấy không làm anh gục ngã mà trái lại đã hun đúc trong anh ý chí mạnh mẽ, tinh thần chịu đựng gian khổ và khát vọng vươn lên.

Khi vừa tròn 18 tuổi, mang trong mình lòng yêu nước và khát khao được góp sức cho cách mạng, Nguyễn Viết Xuân đã rời vùng tạm chiếm, tìm về vùng tự do và xin gia nhập quân đội. Tháng 11 năm 1952, anh chính thức nhập ngũ. Những ngày đầu trong quân ngũ, anh làm chiến sĩ trinh sát – một nhiệm vụ đòi hỏi sự nhanh nhạy, dũng cảm và tinh thần trách nhiệm cao. Với sự nỗ lực không ngừng, anh nhanh chóng trưởng thành, lần lượt đảm nhiệm các vị trí như tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ, rồi chính trị viên đại đội.

Trong suốt quá trình công tác, dù ở bất kỳ cương vị nào, Nguyễn Viết Xuân cũng luôn thể hiện rõ phẩm chất của một người lính cách mạng: trung thành với Tổ quốc, tận tụy với nhiệm vụ, dũng cảm trước kẻ thù và hết lòng vì đồng đội. Anh luôn là người xung phong đi đầu, sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ – một trong những chiến thắng vang dội nhất của dân tộc ta trong thế kỷ XX – Nguyễn Viết Xuân đã cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, góp phần vào thắng lợi chung, kết thúc ách đô hộ của thực dân Pháp. Sau chiến thắng này, đất nước bước vào một giai đoạn mới, nhưng cũng phải đối mặt với những thử thách lớn lao khi đế quốc Mỹ tiến hành chiến tranh phá hoại miền Bắc.

Năm 1964, khi Chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn ác liệt, không quân Mỹ tăng cường đánh phá miền Bắc nhằm phá hoại hậu phương của ta. Trong bối cảnh đó, Nguyễn Viết Xuân, với cương vị là Bí thư chi bộ, Chính trị viên đại đội pháo cao xạ, đã nêu cao tinh thần chiến đấu, động viên bộ đội vững vàng trước mọi thử thách.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại khu vực Cha Lo, thuộc tỉnh Quảng Bình, một trận chiến ác liệt đã diễn ra. Không quân Mỹ huy động nhiều tốp máy bay hiện đại, trong đó có các máy bay phản lực F-100, liên tục ném bom, bắn phá nhằm tiêu diệt trận địa pháo của ta. Ngay từ đợt tấn công đầu tiên, trận địa của đại đội do Nguyễn Viết Xuân phụ trách đã bị đánh phá dữ dội.

Giữa khói lửa mịt mù, bom đạn nổ dồn dập, nhiều chiến sĩ bị thương, tình hình vô cùng nguy hiểm. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Viết Xuân vẫn giữ vững tinh thần bình tĩnh, kiên cường. Anh lao ra khỏi công sự, đứng hiên ngang bên trận địa, trực tiếp chỉ huy và động viên bộ đội chiến đấu. Và chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh đã hô vang một câu nói bất hủ:

“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”

Tiếng hô của anh vang lên như một mệnh lệnh thép, như một ngọn lửa thắp sáng ý chí chiến đấu của toàn đơn vị. Đó không chỉ là khẩu lệnh đơn thuần mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tinh thần quyết chiến quyết thắng. Nhờ sự chỉ huy dũng cảm và kịp thời đó, đơn vị đã bắn cháy một máy bay địch, góp phần đẩy lùi cuộc tấn công.

Sau đợt chiến đấu, dù trận địa tạm lắng, Nguyễn Viết Xuân không nghỉ ngơi mà tiếp tục đi khắp các khẩu đội để nắm tình hình, động viên chiến sĩ. Nhưng rồi, máy bay địch bất ngờ quay lại, tiếp tục ném bom ác liệt. Trong lần đánh phá này, anh bị thương rất nặng, một bên đùi bị gãy nát. Trong tình trạng đau đớn tột cùng, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh yêu cầu y tá cắt bỏ phần thịt dập nát để khỏi vướng, đồng thời dặn không được cho mọi người biết tình trạng của mình để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu.

Dù bị thương nặng, Nguyễn Viết Xuân vẫn tiếp tục theo dõi trận đánh, kịp thời biểu dương những chiến sĩ lập công, giữ vững tinh thần toàn đơn vị. Khi cảm nhận được mình không qua khỏi, anh vẫn nghĩ đến nhiệm vụ chung: chỉ định người thay thế, bàn giao công việc rõ ràng, dặn dò việc chấp hành nghị quyết của chi bộ, quan tâm đến công tác xây dựng Đảng, Đoàn và việc khen thưởng cho các chiến sĩ.

Đó không chỉ là trách nhiệm của một người chỉ huy mà còn là tấm lòng của một người đảng viên tận tụy, luôn đặt lợi ích tập thể lên trên bản thân mình.

Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh, nhưng tinh thần và ý chí của anh thì còn sống mãi. Năm 1967, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một phần thưởng cao quý ghi nhận những cống hiến to lớn của anh đối với đất nước.

Trải qua hơn nửa thế kỷ, đất nước Việt Nam đã hòa bình, thống nhất, bước vào thời kỳ xây dựng và phát triển. Những đau thương của chiến tranh dần lùi vào quá khứ, nhưng những tấm gương anh hùng như Nguyễn Viết Xuân vẫn luôn được nhắc đến với niềm tự hào và biết ơn sâu sắc.

Câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” đã vượt ra khỏi khuôn khổ của một khẩu lệnh chiến đấu để trở thành một biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Nó thể hiện tinh thần dám đối mặt với khó khăn, không lùi bước trước hiểm nguy, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng tinh thần của Nguyễn Viết Xuân vẫn là nguồn động lực lớn lao. Đó là tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám vượt qua thử thách, sống có lý tưởng và trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Có thể nói, cuộc đời của Nguyễn Viết Xuân là một bản trường ca bất diệt về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả. Anh đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những gì anh để lại là một di sản tinh thần vô giá – một tấm gương sáng để các thế hệ hôm nay và mai sau noi theo trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGUYỄN VIẾT XUÂN - AHLLVT | Câu chuyện thời hoa lửa