NGUYỄN VIẾT XUÂN - BẢN HÙNG CA THỜI HOA LỬA
Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, có những cái tên không chỉ là tên người, mà đã trở thành biểu tượng của một thời đại – thời đại mà tuổi trẻ cả nước "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", thời đại của hoa và lửa. Nguyễn Viết Xuân chính là một tượng đài như thế, người đã hóa thân thành ngọn lửa bất diệt trong tâm thức của nhiều thế hệ.
Những ngày rực lửa ở Nam Đàn
Tháng 11 năm 1964, cuộc chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ đánh phá miền Bắc ngày càng leo thang ác liệt. Tại trọng điểm Nam Đàn (Nghệ An), không khí lúc nào cũng căng như dây đàn. Nguyễn Viết Xuân, khi ấy là Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn pháo cao xạ 68, đang cùng đồng đội ngày đêm bám trận địa, quyết tâm bảo vệ vùng trời Tổ quốc.
Đúng ngày 18 tháng 11 năm 1964, những chiếc máy bay phản lực hiện đại của Mỹ gầm rú lao xuống, trút bom đạn dữ dội xuống trận địa của đại đội. Bầu trời Nam Đàn rung chuyển trong tiếng nổ. Trong khói lửa mịt mù, tiếng người chỉ huy vang lên đanh thép, trấn an tinh thần chiến đấu của các pháo thủ trẻ.
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Trong trận chiến khốc liệt đó, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Một mảnh bom cắt đứt cánh tay ông. Máu nhuộm đỏ cả bộ quân phục. Đồng đội vội vã băng bó, rồi tìm cách đưa ông xuống hầm trú ẩn để cứu chữa. Thế nhưng, người chỉ huy ấy đã từ chối.
Với một ý chí thép, ông nén đau đớn, yêu cầu đồng đội dìu mình trở lại vị trí chỉ huy. Nhìn thấy tinh thần của pháo thủ có chút chao đảo trước hỏa lực dày đặc của kẻ thù, ông đã gồng hết sức bình sinh, đứng thẳng người, dõng dạc hô vang khẩu lệnh truyền lửa:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Câu nói ấy không chỉ là một mệnh lệnh quân sự, mà nó là tiếng thét của một dân tộc không chịu khuất phục, là tinh thần của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Như có một nguồn sức mạnh vô hình truyền qua từng pháo thủ, cả đại đội bừng tỉnh, dồn toàn bộ tâm trí và hỏa lực vào những chiếc máy bay địch. Trước sự phản công dũng mãnh và chính xác, kẻ thù đã phải tháo chạy, nhiều chiếc máy bay bị bắn cháy giữa không trung.
Tượng đài bất tử
Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh sau đó không lâu do vết thương quá nặng. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng những hoài bão chưa kịp thực hiện, nhưng ông đã kịp để lại cho đất nước một di sản tinh thần vĩ đại.
Câu nói của ông trở thành khẩu hiệu hành động cho toàn quân, toàn dân trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ. Hàng vạn thanh niên, học sinh, sinh viên ngày ấy đã viết đơn tình nguyện lên đường ra trận, mang theo tinh thần "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" để viết tiếp những trang sử oai hùng.
Lời kết
Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng hình ảnh người Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân với cánh tay bị thương vẫn kiên cường chỉ huy trận địa vẫn mãi mãi tươi mới trong lòng người Việt Nam. Ông không chỉ là một người lính anh hùng, mà còn là minh chứng cho sự bất tử của lòng yêu nước.
Nhớ về ông, chúng ta không chỉ nhớ về một quá khứ bi tráng, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay – giá trị được đánh đổi bằng máu và tuổi thanh xuân của những người anh hùng như Nguyễn Viết Xuân.



