Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VIẾT XUÂN - BẢN LĨNH NGƯỜI CHIẾN SĨ PHÁO CAO XẠ - KỲ 1

Kỳ 1 tái hiện những năm tháng tuổi trẻ đầy hoài bão của Nguyễn Viết Xuân từ vùng quê lúa Hà Tây đến khi gia nhập quân đội. Giữa bối cảnh đất nước chia cắt, người thanh niên trẻ đã chọn binh chủng pháo cao xạ làm nơi rèn luyện bản lĩnh, chuẩn bị cho những trận đối đầu lịch sử trên bầu trời.

Vĩnh Long27/01/2026Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây (Đoàn trường Đại học Xây dựng Miền Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Người con của vùng quê giàu truyền thống

Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Hiệp, huyện Thanh Trì, Hà Nội (trước đây thuộc tỉnh Hà Đông). Lớn lên trong cảnh nước nhà còn bóng giặc, tuổi thơ của anh gắn liền với những nhọc nhằn của người dân vùng lúa. Chính những gian khó ấy đã hun đúc nên một Nguyễn Viết Xuân kiên định, trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một ý chí thép. Anh sớm ý thức được rằng, chỉ có con đường cầm súng chiến đấu mới có thể mang lại cuộc sống yên bình cho gia đình và xóm làng.

Năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt, anh đã tình nguyện nhập ngũ. Ban đầu, anh làm nhiệm vụ giao liên, một công việc đòi hỏi sự dũng cảm và linh hoạt để vượt qua các vòng vây của địch. Sau đó, với tư chất thông minh và sự tỉ mỉ, anh được điều về binh chủng pháo cao xạ - một lực lượng còn non trẻ nhưng mang trọng trách bảo vệ bầu trời Tổ quốc. Tại đây, anh đã dành toàn bộ tâm huyết để nghiên cứu cách vận hành những cỗ pháo nặng nề, học cách tính toán quỹ đạo bay của máy bay địch với sự chuẩn xác tuyệt đối.

2. Khổ luyện thành tài trên mâm pháo

Đối với Nguyễn Viết Xuân, mỗi buổi tập trên mâm pháo là một lần thử thách giới hạn của bản thân. Anh không chỉ học để hiểu, mà học để làm chủ kỹ thuật. Trong những ngày hè nóng như đổ lửa hay những đêm đông buốt giá, anh vẫn miệt mài cùng đồng đội rèn luyện kỹ năng bắt mục tiêu, hiệp đồng tác chiến. Anh hiểu rằng, trên chiến trường đối không, chỉ một giây chậm trễ cũng có thể phải trả giá bằng xương máu.

Với sự cần cù và gương mẫu, anh nhanh chóng trở thành Chính trị viên đại đội, một người thủ lĩnh không chỉ giỏi về chuyên môn mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho các chiến sĩ trẻ. Anh luôn nhắc nhở đồng đội: "Mỗi viên đạn rời nòng phải mang theo lòng căm thù và niềm tin chiến thắng". Tinh thần ấy đã giúp đơn vị của anh trở thành một trong những tập thể thiện chiến nhất, sẵn sàng đương đầu với những cuộc tập kích quy mô lớn của kẻ thù trong giai đoạn mới của cuộc chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn