NGUYỄN VIẾT XUÂN - BẢN LĨNH TỰ TIN, LÒNG YÊU THƯƠNG ĐỒNG ĐỘI VÀ KHÍ THẾ "CẮM THÙ LÊN NÒNG SÚNG"
Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân (1933 – 1964) — Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ — là một trong những biểu tượng sáng ngời nhất của Quân đội nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Cuộc đời anh ghi dấu không chỉ bằng lời hô bất tử trên chiến trường mà còn bằng một nhân cách sống nghĩa tình, trách nhiệm và lòng dũng cảm vô song.
Nghị lực trui rèn và tình yêu thương đồng đội sâu sắc
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân trải qua tuổi thơ vất vả, từng phải đi làm thuê từ nhỏ. Chính hoàn cảnh thiếu thốn đã rèn luyện cho anh sự kiên cường, tính tự lập và sự thấu hiểu sâu sắc đối với những gian khổ của người lao động.
Khi gia nhập quân đội, anh nhanh chóng thể hiện phẩm chất của một người cán bộ chính trị mẫu mực: khiêm tốn, chân thành và trọn vẹn nghĩa tình. Nguyễn Viết Xuân luôn coi chiến sĩ như anh em ruột thịt, tận tụy chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ, chú trọng động viên tinh thần đồng đội trong từng chiến hào. Sự gần gũi, ấm áp của anh đã trở thành điểm tựa niềm tin vững chắc, tạo nên sức mạnh đoàn kết cho toàn đơn vị.
Tầm nhìn, bản lĩnh của người chỉ huy trên chiến hào
Trong những trận chiến khốc liệt chống lại không quân Mỹ bảo vệ bầu trời miền Bắc, Nguyễn Viết Xuân luôn là người giữ vững sự bình tĩnh, mưu trí. Anh không chỉ hoàn thành xuất sắc vai trò làm công tác tư tưởng mà còn là người trực tiếp bám sát vị trí chiến đấu, nắm chắc tình hình hỏa lực để đưa ra những mệnh lệnh chính xác, giúp pháo thủ vững vàng tay súng giữa mưa bom đạn nổ.
Trận chiến ngày 18 tháng 11 năm 1964 tại vùng trời miền Tây Quảng Bình đã khắc họa trọn vẹn nhất bản lĩnh của anh. Khi đợt sóng máy bay địch lao xuống đánh phá ác liệt, Nguyễn Viết Xuân đã đứng thẳng trên mâm pháo để quan sát, chỉ đạo và tiếp đạn cho chiến sĩ. Dù bị thương nặng ở đùi và lưng, máu chảy đầm đìa, anh vẫn kiên quyết từ chối rời vị trí cứu chữa, yêu cầu y tá gạt mình sang một bên để ưu tiên cứu chữa cho các đồng đội khác.
Khí tiết bất tử và lời hô vang thời đại
Giữa thời điểm khốc liệt nhất của trận đánh, khi một chân bị nát nát, anh vẫn nén chịu cơn đau xé thịt, lấy sức lực cuối cùng gồng mình bám vào thành pháo, hô vang lời lệnh đanh thép: "Nhằm thẳng quân thù, bắn!".
Lời hô ngắn gọn, chứa đựng lòng căm thù giặc sâu sắc và khí thế tiến công mãnh liệt ấy như một luồng điện truyền thẳng đến từng pháo thủ, tiếp thêm sức mạnh cho toàn đại đội bắn rơi máy bay địch, bảo vệ an toàn cho trận địa. Anh đã hy sinh ngay trên mâm pháo khi mới 31 tuổi.
Di sản ngàn năm soi sáng thế hệ trẻ
Khẩu hiệu "Nhằm thẳng quân thù, bắn!" của Nguyễn Viết Xuân lập tức trở thành biểu tượng cho ý chí quật cường, tinh thần chủ động tiến công của toàn quân và dân ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Nguyễn Viết Xuân ngã xuống nhưng tấm gương về lòng tận tụy, tinh thần thương yêu đồng đội và bản lĩnh anh hùng của anh mãi là nguồn cảm hứng lớn lao, nhắc nhở thế hệ hôm nay về lý tưởng sống cống hiến và lòng tự hào dân tộc.



