Nguyễn Viết Xuân
NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, MÀ BẮN!”
Đây là câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân, người chiến sĩ đã trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu kiên cường trong kháng chiến chống Mỹ.
Câu chuyện thời hoa lửa
Có những câu nói chỉ vang lên trong một khoảnh khắc, nhưng lại sống mãi với thời gian.
Có những con người chỉ sống vài chục năm, nhưng tên tuổi của họ trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của cả dân tộc.
Và có một câu nói đã trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu Việt Nam:
“Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!”
Người nói câu ấy là Nguyễn Viết Xuân.
Một người lính.
Một người chỉ huy.
Một người con của quê hương Phú Yên.
Và trên hết, là một người chiến sĩ đã hiến dâng tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc.
Tuổi thơ của ông trải qua trong cảnh đất nước còn nhiều đau thương, nhân dân chịu sự áp bức của thực dân.
Năm 1949, khi mới 15 tuổi, Nguyễn Viết Xuân tham gia cách mạng.
Từ một cậu thiếu niên, ông từng bước trưởng thành trong quân đội.
Ông đã trải qua nhiều vị trí công tác, chiến đấu và trở thành một người cán bộ có bản lĩnh, được đồng đội tin yêu.
Đến những năm chống Mỹ, Nguyễn Viết Xuân chiến đấu tại chiến trường Quảng Bình – nơi thường xuyên hứng chịu những trận đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.
Đó là một cuộc chiến mà chỉ một khoảnh khắc mất cảnh giác cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Nhưng Nguyễn Viết Xuân luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964
Đó là một ngày không thể nào quên.
Đơn vị pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân đang làm nhiệm vụ bảo vệ vùng trời Quảng Bình.
Máy bay Mỹ xuất hiện.
Tiếng bom đạn vang lên.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.
Trong lúc chỉ huy đơn vị chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng.
Một mảnh đạn xuyên vào cơ thể.
Máu chảy.
Đau đớn.
Nhưng ông không rời vị trí.
Người chiến sĩ ấy hiểu rằng nếu mình ngã xuống lúc này, tinh thần chiến đấu của đồng đội có thể bị ảnh hưởng.
Ông cố gắng tiếp tục chỉ huy.
Và rồi, trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Viết Xuân đã hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!”
Một câu nói.
Một mệnh lệnh.
Nhưng cũng là lời hiệu triệu tinh thần chiến đấu.
Các chiến sĩ pháo cao xạ tiếp tục chiến đấu.
Những khẩu pháo hướng lên bầu trời.
Không ai lùi bước.
Có lẽ điều khiến câu chuyện Nguyễn Viết Xuân trở nên bất tử không chỉ là việc ông đã hy sinh.
Mà là cách ông đối diện với sự hy sinh.
Trong giây phút cận kề cái chết, ông không nghĩ cho mình.
Ông nghĩ đến đồng đội.
Nghĩ đến nhiệm vụ.
Nghĩ đến bầu trời quê hương đang bị bom đạn kẻ thù xâm phạm.
Ông đã biến đau đớn của bản thân thành sức mạnh cho những người bên cạnh.
Và câu nói:
“Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!”
đã trở thành lời nhắc nhở về ý chí không khuất phục của người lính Việt Nam.
Nguyễn Viết Xuân hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964, khi mới 30 tuổi.
Một tuổi đời còn rất trẻ.
Nếu được sống trong thời bình, có lẽ ông đã có thể có một gia đình, những đứa con, một mái nhà và những năm tháng bình yên.
Nhưng chiến tranh đã lấy đi tất cả.
Ông nằm lại nơi chiến trường.
Nhưng tuổi trẻ của ông không mất đi vô nghĩa.
Nó trở thành một phần của lịch sử.
Năm 1965, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên ông được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình trên cả nước.
Nhưng có lẽ điều quan trọng nhất là tên tuổi Nguyễn Viết Xuân vẫn sống trong ký ức của những người Việt Nam hôm nay.
Nếu Nguyễn Viết Xuân sống trong thời đại hôm nay...
Có một câu hỏi khiến tôi suy nghĩ:
Nếu Nguyễn Viết Xuân được sống trong thời đại hòa bình hôm nay, ông sẽ mong muốn điều gì ở thế hệ trẻ?
Có lẽ ông sẽ không mong chúng ta phải trở thành những người hùng.
Bởi thời đại hôm nay không cần chúng ta chiến đấu bằng súng đạn.
Nhưng đất nước vẫn cần những người trẻ có bản lĩnh, trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Nếu ngày xưa Nguyễn Viết Xuân đứng trên trận địa pháo và nói:
“Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!”
thì hôm nay, thế hệ trẻ cần biết “nhắm thẳng” vào những mục tiêu tốt đẹp của cuộc đời.
Nhắm thẳng vào tri thức.
Nhắm thẳng vào ước mơ.
Nhắm thẳng vào những điều có ích cho cộng đồng.
Không sợ thất bại.
Không đầu hàng trước khó khăn.
Không sống hoài phí tuổi trẻ.
Đó có lẽ là cách thiết thực nhất để chúng ta tiếp nối tinh thần của những người đi trước.
Lời kết
Chiến tranh đã lùi xa.
Những tiếng bom năm nào giờ chỉ còn trong ký ức.
Những trận địa pháo đã trở thành những địa danh lịch sử.
Nhưng câu nói của Nguyễn Viết Xuân vẫn còn đó.
“Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!”
Ngày hôm nay, câu nói ấy không chỉ thuộc về chiến trường.
Nó còn là biểu tượng của ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần không khuất phục.
Mỗi khi đọc lại câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân, tôi càng hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có.
Đằng sau những ngày bình yên là biết bao người đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.
Đằng sau mỗi mái trường, mỗi con đường, mỗi thành phố bình yên là những người đã từng đứng lên bảo vệ Tổ quốc.
Nguyễn Viết Xuân là một trong số đó.
Ông đã ra đi ở tuổi 30.
Nhưng tuổi 30 của ông đã trở thành tuổi trẻ bất tử.
Một tuổi trẻ không sống cho riêng mình.
Một tuổi trẻ biết đặt Tổ quốc lên trên sự sống của bản thân.
Và hôm nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, điều chúng ta có thể làm để tri ân ông và những người đã hy sinh không phải là tìm kiếm những điều quá lớn lao.
Hãy học tập tốt hơn.
Sống có trách nhiệm hơn.
Biết yêu quê hương.
Biết trân trọng hòa bình.
Biết cống hiến cho cộng đồng.
Bởi đó chính là cách để những ngọn lửa của “thời hoa lửa” không bao giờ tắt.
Nguyễn Viết Xuân đã nằm lại trên mảnh đất Quảng Bình, nhưng câu nói của ông vẫn vang vọng qua thời gian.
“Nhằm thẳng quân thù, mà bắn!”
Và hôm nay, thế hệ trẻ Việt Nam xin được tiếp lời:
Nhằm thẳng tương lai mà bước tới!



