NGUYỄN VIẾT XUÂN (chi đoàn 7a1)
Một tiếng hô, một cuộc đời bất tử
Tác giả: TRẦN THỊ ÁNH ĐÀO – Chi đoàn ấp 7A1
Có những lời nói chỉ vang lên trong một khoảnh khắc, nhưng lại có sức sống vượt qua thời gian. Có những con người chỉ sống một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng những gì họ để lại lại trở thành bất tử trong ký ức của dân tộc. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bầu trời miền Bắc ngày đêm rung chuyển bởi tiếng máy bay và bom đạn, đã có một người chiến sĩ đứng giữa trận địa, mang trên mình thương tích nặng nề nhưng vẫn hướng về phía quân thù. Người chiến sĩ ấy là Nguyễn Viết Xuân – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ, người đã để lại một câu nói bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Câu nói ấy không chỉ là một khẩu lệnh trong chiến đấu mà còn trở thành biểu tượng cho ý chí kiên cường, lòng dũng cảm và tinh thần quyết tâm bảo vệ Tổ quốc của người lính Việt Nam.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông không có những tháng ngày đủ đầy. Khi mới lên bảy tuổi, ông đã phải đi ở, làm thuê cho địa chủ để kiếm sống. Suốt mười năm tuổi thơ và tuổi trẻ, cuộc sống cơ cực đã giúp ông sớm hiểu được nỗi khổ của người lao động và hun đúc trong ông một nghị lực mạnh mẽ.
Tháng 11 năm 1952, khi vừa tròn 19 tuổi, Nguyễn Viết Xuân xung phong nhập ngũ. Từ một chàng trai xuất thân nghèo khó, ông khoác lên mình màu áo người lính, bắt đầu hành trình gắn bó với quân đội và Tổ quốc. Ông được biên chế vào lực lượng pháo cao xạ, một lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ bầu trời và chống lại những cuộc tập kích bằng máy bay của đối phương.
Năm 1954, ông tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Những ngày tháng chiến đấu tại Điện Biên Phủ đã tôi luyện người chiến sĩ trẻ trong môi trường chiến tranh vô cùng khắc nghiệt. Từ đó, ông trưởng thành hơn qua từng trận đánh, từng nhiệm vụ và từng thử thách.
Sau Hiệp định Genève, đất nước tạm thời bị chia cắt. Miền Bắc bước vào công cuộc xây dựng và bảo vệ hậu phương, trong khi cuộc đấu tranh ở miền Nam ngày càng trở nên quyết liệt. Khi đế quốc Mỹ tiến hành chiến tranh phá hoại miền Bắc, những người lính pháo cao xạ như Nguyễn Viết Xuân lại bước vào một cuộc chiến mới – cuộc chiến bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Trước khi hy sinh, ông mang quân hàm Thiếu úy, giữ chức Đại đội phó Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Sư đoàn 325. Ở vị trí của mình, ông luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm và sự gan dạ của một người chỉ huy. Nhưng có lẽ, khoảnh khắc làm nên tên tuổi Nguyễn Viết Xuân lại đến vào ngày 18 tháng 11 năm 1964.
Ngày hôm ấy, tại vùng trời miền Tây Quảng Bình, khu vực Cha Lo, máy bay Mỹ liên tục oanh tạc. Tiếng động cơ gầm rú trên bầu trời, bom đạn trút xuống dữ dội. Trận địa pháo cao xạ trở thành mục tiêu của những đợt tấn công dồn dập.
Những người lính pháo cao xạ vẫn kiên cường bám trụ.
Giữa trận chiến, Nguyễn Viết Xuân bị trúng đạn của máy bay Mỹ. Một viên đạn khiến đùi phải của ông bị gãy nát. Vết thương vô cùng nghiêm trọng, máu chảy nhiều và cơn đau chắc chắn không thể diễn tả bằng lời.
Trong hoàn cảnh ấy, người ta có thể nghĩ rằng ông sẽ được đưa ra khỏi trận địa để cứu chữa.
Nhưng Nguyễn Viết Xuân đã không làm như vậy.
Ông từ chối rời mâm pháo. Ông yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân bị gãy để không vướng víu, rồi tiếp tục tựa lưng vào công sự để chỉ huy chiến đấu.
Một người đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết vẫn nghĩ trước hết đến trận đánh, đến đồng đội và nhiệm vụ.
Trận địa lúc ấy vẫn rung chuyển bởi bom đạn. Đất đá bị cày xới. Những người pháo thủ phải đối mặt với hỏa lực mạnh của máy bay Mỹ. Có những lúc đất đá lấp lên người, khiến các chiến sĩ gặp khó khăn và có dấu hiệu lo lắng.
Nguyễn Viết Xuân nhìn thấy điều đó.
Và ông hiểu rằng, trong khoảnh khắc ấy, điều đồng đội cần không chỉ là một mệnh lệnh quân sự, mà còn là một nguồn sức mạnh tinh thần.
Dù đang bị thương nặng, ông đứng thẳng dậy trên công sự.
Giữa tiếng máy bay, tiếng bom và tiếng pháo rung chuyển trận địa, ông hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Khẩu lệnh ấy vang lên như một tiếng gọi từ chính trái tim của người chiến sĩ.
Nó xua tan sự lo lắng.
Nó tiếp thêm sức mạnh cho những người lính đang chiến đấu.
Và từ trận địa, những khẩu pháo tiếp tục hướng lên bầu trời.
Các pháo thủ chiến đấu quyết liệt, bắn hạ hàng loạt máy bay Mỹ ngay trong trận đánh. Người chỉ huy bị thương nặng vẫn cố gắng giữ vững tinh thần chiến đấu của đơn vị cho đến những giây phút cuối cùng.
Nhưng vết thương quá nặng, lượng máu mất đi quá nhiều.
Đến chiều ngày 18 tháng 11 năm 1964, Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh.
Ông ra đi khi mới 31 tuổi.
Một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng những gì ông để lại thì không ngắn ngủi chút nào.
Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh trên chính trận địa mà ông quyết tâm bảo vệ. Ông không rời vị trí, không lùi bước trước đau đớn và cũng không để nỗi sợ hãi làm mình khuất phục. Hình ảnh người chiến sĩ đứng thẳng trên công sự, giữa lúc thân thể đang mang thương tích nặng nề, trở thành một biểu tượng đẹp đẽ về lòng dũng cảm của người lính Việt Nam.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng có lẽ, danh hiệu cao quý nhất mà Nguyễn Viết Xuân để lại chính là sự bất tử trong lòng nhân dân. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” từ một khẩu lệnh chiến đấu đã trở thành khẩu hiệu thi đua của toàn quân, toàn dân trong những năm tháng chống Mỹ.
Nhiều thế hệ sau này vẫn biết đến Nguyễn Viết Xuân không chỉ vì ông là một người anh hùng, mà bởi câu chuyện về ông đã truyền đi một thông điệp mạnh mẽ: trong những thời khắc khó khăn nhất, con người có thể vượt lên trên nỗi đau của chính mình để hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ những điều thiêng liêng.
Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân trở nên xúc động không chỉ nằm ở khoảnh khắc ông hy sinh. Đó còn là cả một hành trình từ một cậu bé nghèo phải đi ở từ năm bảy tuổi đến một người chiến sĩ trưởng thành trong quân đội. Cuộc đời ông là minh chứng cho sức mạnh của ý chí và nghị lực. Từ những ngày tháng cơ cực, ông đã đứng lên, trở thành người lính và cuối cùng trở thành một biểu tượng của lòng yêu nước.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Những tiếng máy bay, tiếng bom và tiếng pháo năm nào chỉ còn lại trong những trang sách lịch sử. Nhưng câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân vẫn còn đó, nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của hòa bình và sự hy sinh của những người đã bảo vệ đất nước.
Có thể thời gian sẽ làm nhiều ký ức phai mờ, nhưng có những câu nói sẽ mãi vang vọng.
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Đó là tiếng nói của một người chiến sĩ giữa trận địa, nhưng cũng là tiếng nói của cả một thế hệ đã không khuất phục trước bom đạn. Nguyễn Viết Xuân đã nằm lại khi tuổi đời còn trẻ, nhưng tinh thần của ông vẫn sống mãi.
Tên ông được đặt cho nhiều trường học, đường phố trên khắp đất nước như một cách để các thế hệ hôm nay luôn nhớ về một người lính đã sống và hy sinh trọn vẹn cho Tổ quốc.
Nguyễn Viết Xuân đã ra đi, nhưng hình ảnh ông vẫn đứng đó – giữa trận địa năm xưa, lưng tựa vào công sự, ánh mắt hướng về bầu trời và tiếng hô vang át cả tiếng bom đạn.
Một người có thể hy sinh.
Nhưng lý tưởng mà người ấy sống vì nó thì có thể sống mãi.
Và câu chuyện về người chiến sĩ pháo cao xạ Nguyễn Viết Xuân sẽ mãi là một trang xúc động trong lịch sử dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng nền hòa bình mà chúng ta đang có đã được đánh đổi bằng lòng dũng cảm, máu và tuổi xuân của biết bao người đi trước.



