Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Nguyễn Viết Xuân

Phú Thọ06/08/2026Đoàn cơ sở trường THPT Hồng Ngự 3 (Xã Thường Phước)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Trường: THPT Hồng Ngự 3

Họ và tên : Trần Trương Ngọc Yến

Lớp : 11A1

Anh hùng Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Anh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Từ năm 7 tuổi, anh đã phải đi ở, làm thuê để phụ giúp gia đình dưới chế độ cũ.

Khi vừa tròn 18 tuổi anh đã đi từ vùng tạm chiếm ra vùng tự do, rồi xin đi bộ đội. Nhập ngũ tháng 11/1952, lúc đầu anh làm chiến sỹ trinh sát, rồi tiểu đội trưởng trinh sát, tới trung đội trưởng pháo cao xạ, sau làm chính trị viên đại đội. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, anh cùng đồng đội tích cực chiến đấu, góp phần vào chiến thắng vang dội của dân tộc. Năm 1964, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc bằng không quân, anh giữ chức vụ Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, thuộc Sư đoàn 325. Đơn vị của anh có nhiệm vụ bảo vệ vùng trời phía Tây tỉnh Quảng Bình.

Vào ngày 18/11/1964, Đế quốc Mỹ huy động nhiều tốp máy bay đánh phá ác liệt vùng Chalo thuộc miền Tây tỉnh Quảng Bình (nay là tỉnh Quảng Trị). Ngay đợt đầu, 3 chiếc máy bay F.100 của địch bất ngờ lao vào trận địa của đại đội Nguyễn Viết Xuân. Loạt đạn đầu tiên của Khẩu đội 3 của ta đã đón đánh chiếc đi đầu, địch đổi hướng tấn công và tập trung oanh tạc vào Khẩu đội 3. Cả trận địa nổ súng giòn giã. Một chiếc máy bay địch bốc cháy dữ dội, trong lúc đó, một chiếc máy bay khác của địch đã phóng một loạt tên lửa về phía Khẩu đội 3. Bất chấp nguy hiểm, Nguyễn Viết Xuân đã lao ra khỏi công sự, đứng bên Khẩu đội 3 hô lớn: "Nhằm thẳng quân thù, bắn!". Giữa làn bom đạn địch, tiếng hô dõng dạc của Nguyễn Viết Xuân vang lên trên trận địa đã trở thành khẩu hiệu khích lệ tinh thần chiến đấu của toàn đơn vị.

Trận chiến vừa tạm dứt anh đi khắp các khẩu đội để nắm bắt tình hình động viên chiến sĩ, tuy nhiên máy bay địch lại bất ngờ nhả liên tiếp các loạt bom xuống trận địa, anh bị thương nặng, gãy nát đùi bên phải, nhưng Nguyễn Viết Xuân đã yêu cầu y tá cắt nốt phần thịt dính vào chân cho đỡ vướng và căn dặn y tá không được cho mọi người biết. Đồng thời tiếp tục

theo dõi cuộc chiến, biểu dương kịp thời các chiến sĩ lập công. Sau trận chiến ác liệt, anh cảm thấy mình không qua khỏi nên đã chỉ định người thay thế mình chỉ huy trận địa, phân công chăm sóc các đồng đội bị thương, bàn giao công việc tỉ mỉ rõ ràng, dặn dò kỹ càng về việc chấp hành Nghị quyết của Chi bộ và nêu một số đề nghị về công tác phát triển Đảng, Đoàn và khen thưởng trong đơn vị.

Dù rằng khói bom của thời hoa lửa đã tắt, nhưng tinh thần kiên cường của người anh hùng Nguyễn Viết Xuân vẫn như một ngọn hải đăng dẫn đường cho thế hệ trẻ hôm nay. Càng trân quý giọt máu hồng mà ông cha ta đã đổ xuống, ta càng thấm thía hơn giá trị thiêng liêng của bầu trời bình yên ngày hôm nay.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi tự hứa sẽ luôn phấn đấu học tập, lao động và cống hiến hết mình, nêu cao tinh thần “Thanh niên thế hệ mới: Bản lĩnh, sáng tạo, xung kích, tình nguyện” để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phồn vinh, hạnh phúc, xứng đáng với những hy sinh cao cả của các thế hệ cha ông đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn