Nguyễn Viết Xuân – GIỮ TRẬN ĐỊA
Mặt đất rung lên từng đợt. Khói phủ kín trận địa, khiến mọi thứ phía trước chỉ còn là những bóng mờ chập chờn. Nguyễn Viết Xuân đứng bên khẩu pháo, tay vẫn giữ chặt vị trí điều khiển. Âm thanh dồn dập đến mức không còn phân biệt được tiếng nào với tiếng nào.
Một loạt nổ gần khiến ông khựng lại. Sức ép hất ông ngã xuống. Đất và đá rơi phủ lên người. Trong khoảnh khắc, mọi thứ như lặng đi. Chỉ còn tiếng ù trong tai.
Ông chống tay, cố ngồi dậy. Trước mắt vẫn là trận địa ấy không thay đổi, không chờ đợi. Những người xung quanh vẫn đang tiếp tục, không ai có thời gian dừng lại.
Ông quay lại vị trí cũ. Khẩu pháo vẫn hướng về phía trước. Ông nhìn theo hướng đó, nơi những mục tiêu vẫn đang tiến tới. Khoảng cách không xa, nhưng cũng không đủ gần để có thể bỏ qua. Ông ra hiệu. Những người khác lập tức hiểu. Không cần nhiều lời. Khẩu pháo lại khai hỏa.
Giữa những đợt nổ liên tiếp, hình ảnh con người trở nên nhỏ bé. Nhưng chính trong sự nhỏ bé ấy, từng hành động vẫn nối tiếp nhau, không gián đoạn. Trận địa không dừng lại. Và ông cũng không rời vị trí.



