Bài viết

Nguyễn Viết Xuân – Khẩu lệnh thép rung chuyển bầu trời Quảng Bình

Giữa những năm tháng miền Bắc oằn mình chống chọi với cuộc chiến tranh phá hoại bằng không lực quy mô lớn của đế quốc Mỹ, trận địa cao xạ phía tây Quảng Bình trở thành một trong những túi bom khốc liệt nhất của đất nước. Tại nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc ấy, có một người chính trị viên đại đội đã khắc ghi tên mình vào lịch sử bằng một khẩu lệnh bằng thép vang vọng khắp núi rừng: Nguyễn Viết Xuân.

Quảng Trị30/05/2026Không có (Khoa KT - QTKD)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong một gia đình nghèo khổ tại tỉnh Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân sớm ý thức được giá trị của tự do và hòa bình. Anh nhập ngũ từ thời kỳ kháng chiến chống Pháp và tiếp tục gắn bó với quân đội trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với tinh thần trách nhiệm cao, lối sống giản dị và tình thương yêu đồng đội sâu sắc, anh nhanh chóng được tín nhiệm bầu làm chính trị viên đại đội pháo cao xạ thuộc tiểu đoàn 14, sư đoàn 325.

Mùa đông năm 1964, đế quốc Mỹ điên cuồng đẩy mạnh các đợt oanh tạc bằng máy bay phản lực xuống khu vực đèo Cha Lo, một yết hầu giao thông quan trọng trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Trận địa pháo cao xạ của đại đội Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ bảo vệ bầu trời yết hầu này, đảm bảo cho các đoàn xe vận tải chở nhu yếu phẩm và vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam được lưu thông thông suốt.

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, bầu trời miền Tây Quảng Bình rực lửa đạn bom. Hàng chục chiếc máy bay phản lực hiện đại của Mỹ lao tới gầm rú điên cuồng dội bom xăng, bom nổ xuống trận địa pháo cao xạ của ta hòng dập tắt sức phản kháng. Khói bom đen kịt bao phủ khắp nơi, đất đá bị cày xới tơi tả, không khí nóng bỏng như muốn thiêu rụi tất cả. Nguyễn Viết Xuân đứng thẳng người trên công sự chỉ huy, bất chấp nguy hiểm, tiếng anh dõng dạc chỉ hướng bắn át cả tiếng gầm rú của động cơ phản lực.

Một loạt đạn phản lực thốc tới, mảnh bom găm nát một bên đùi của anh, máu chảy ra xối xả nhuộm đỏ góc chiến hào. Cơn đau thấu xương ập đến đột ngột khiến người chính trị viên ngã quỵ xuống mâm pháo. Đồng đội vội vàng lao lại định đưa anh về tuyến sau cứu chữa, nhưng anh kiên quyết từ chối. Nhận thấy vết thương của mình quá nặng, phần đùi bị dập nát hoàn toàn cản trở việc di chuyển và có thể làm ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của anh em pháo thủ lúc này đang rất căng thẳng, Nguyễn Viết Xuân đã đưa ra một quyết định phi thường khiến tất cả phải bàng hoàng. Anh nhìn người y tá của đại đội và kiên quyết yêu cầu:

- Đồng chí hãy dùng dao găm cắt bỏ phần thịt nát này cho tôi để tôi tiếp tục làm nhiệm vụ chỉ huy!

Trước sự kiên quyết của người chính trị viên, người y tá phải nén nước mắt thực hiện yêu cầu của anh ngay tại chiến hào mà không có một liều thuốc tê nào. Khi vết thương tạm thời được băng bó xong, Nguyễn Viết Xuân nén đau đớn tột cùng bằng một ý chí sắt đá phi thường. Nhìn thấy đồng đội có phần nao núng trước làn mưa bom bão đạn đang dội xuống xối xả mỗi lúc một dày đặc, anh dùng hết sức lực còn lại đứng bật dậy trên công sự, tay chỉ thẳng về phía bầu trời đầy khói đạn và hô vang một khẩu lệnh anh hùng:

- Nhằm thẳng quân thù mà bắn!

Khẩu lệnh thép ấy vang lên dõng dạc, mạnh mẽ như một hồi kèn xung trận dội vào lòng núi rừng Cha Lo. Nó như một luồng điện cực mạnh truyền qua từng nòng pháo cao xạ, thắp lên ngọn lửa căm hờn và lòng dũng cảm vô bờ bến trong trái tim của toàn thể các pháo thủ đại đội. Mọi đau đớn, mệt mỏi dường như tan biến hết, các chiến sĩ pháo thủ lập tức đồng loạt nổ súng dữ dội đánh trả quân thù. Trận địa rung chuyển bởi những loạt đạn lập công, máy bay Mỹ bị trúng đạn bốc cháy rừng rực đâm sầm xuống vách núi hoang tàn phía xa.

Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh ngay trên trận địa khi cuộc chiến đấu chưa kịp kết thúc, môi anh như vẫn còn đang hé mở vang vọng khẩu lệnh chiến đấu bất diệt. Anh ra đi khi tuổi đời mới tròn ba mươi, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân cả nước. Khẩu lệnh thép Nhằm thẳng quân thù mà bắn của anh đã vượt qua không gian của trận địa đèo Cha Lo năm ấy, trở thành lời thề sông núi, thành khẩu hiệu hành động dẫn đường cho cả một thế hệ xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước giành thắng lợi hoàn toàn.

Hôm nay, khi chúng ta bước đi trên những con đường rộng lớn, đi qua những cây cầu mang tên các anh, các chị, giữa một đất nước hòa bình và phát triển hoa lệ, hãy tự hỏi lòng mình rằng chúng ta đang sống như thế nào để xứng đáng với những giây phút bất tử của thế hệ đi trước. Lửa của thế hệ hoa lửa vẫn cháy, không phải trong những trang sách cũ bụi bặm theo thời gian, mà trong nhiệt huyết của những người trẻ hôm nay đang tiếp bước con đường xây dựng đất nước mạnh giàu. Bởi vì, khi Tổ quốc gọi tên, dù trong im lặng hay giữa phong ba bão táp, trái tim người trẻ luôn biết cách trả lời bằng những hành động thiết thực nhất

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn