Bài viết

NGUYỄN VIẾT XUÂN – KHẨU LỆNH "THÉP" TRUYỀN LỬA GIỮA BẦU TRỜI

Đà Nẵng20/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 18/11/1964, trên vùng trời miền Tây Quảng Bình, quân đội Mỹ đã huy động hàng chục máy bay hiện đại tập kích ác liệt vào trận địa của quân ta. Trong khói lửa mịt mù, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã đứng trên công sự, trực tiếp chỉ huy tiểu đoàn cao xạ chiến đấu với quân thù. Giữa trận đánh, một quả bom nổ gần đã hất tung anh, một mảnh bom găm nát đùi phải của Nguyễn Viết Xuân khiến anh ngã xuống. Cơn đau khủng khiếp ập đến, nhưng nhìn những chiếc máy bay giặc vẫn điên cuồng bắn phá, anh không cho phép mình rời khỏi vị trí.

Để tiếp tục chỉ huy và không làm ảnh hưởng đến tinh thần của đồng đội, Nguyễn Viết Xuân đã đưa ra một yêu cầu khiến tất cả phải bàng hoàng: Anh yêu cầu đồng đội dùng dao găm cắt bỏ phần chân đã bị nát để anh có thể tiếp tục đứng vững trong công sự. Trong giây phút giữa sự sống và cái chết, người anh hùng ấy vẫn dõng dạc, uy nghiêm, tay chỉ thẳng về phía những chiếc phản lực đang gầm rú trên đầu và hô vang khẩu lệnh bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Lời hô ấy như một luồng điện mạnh mẽ truyền khắp các trận địa pháo, thổi bùng ngọn lửa căm thù và ý chí quyết chiến của toàn quân. Dù hơi thở lịm dần vì mất máu, Nguyễn Viết Xuân vẫn giữ vững tư thế của một người chỉ huy cho đến khi máy bay địch bị bắn rơi. Tiếng hô của anh không chỉ dập tắt ý đồ của giặc Mỹ mà còn trở thành phương châm sống, phương châm chiến đấu cho toàn lực lượng phòng không - không quân Việt Nam suốt những năm tháng chống chiến tranh phá hoại. Anh ngã xuống, nhưng khẩu lệnh "thép" ấy đã trở thành một phần di sản tinh thần vô giá của quân đội ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn