NGUYỄN VIẾT XUÂN – KHI KHẨU LỆNH VANG LÊN GIỮA LỬA ĐẠN
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại làng Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc.
Tuổi thơ của ông gắn với nghèo khó. Theo tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, từ năm 7 tuổi, Nguyễn Viết Xuân đã phải đi ở giúp việc trong thời gian dài. Năm 18 tuổi, ông rời vùng tạm chiếm để đến vùng tự do và xin nhập ngũ vào tháng 11 năm 1952.
Từ một chiến sĩ trinh sát, Nguyễn Viết Xuân từng bước trưởng thành qua chiến đấu, đảm nhiệm nhiều cương vị khác nhau. Ông tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ và tiếp tục phục vụ trong lực lượng pháo cao xạ.
Năm 1964, khi không quân Mỹ bắt đầu đánh phá miền Bắc, Nguyễn Viết Xuân là chính trị viên một đại đội pháo cao xạ.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến đấu ác liệt, máy bay Mỹ liên tiếp đánh phá trận địa.
Giữa tiếng bom và đạn pháo, người chính trị viên đại đội bị thương.
Nhưng ông không rời vị trí.
Điều ông quan tâm không phải là vết thương của mình, mà là tinh thần chiến đấu của đồng đội.
Giữa trận địa, khẩu lệnh của Nguyễn Viết Xuân vang lên:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Câu nói ấy không phải là một bài diễn văn.
Đó là mệnh lệnh được thốt ra trong thời khắc chiến đấu, khi những người lính cần một lời hiệu triệu để tiếp tục giữ trận địa.
Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh, nhưng câu nói của ông trở thành biểu tượng của tinh thần quyết tâm chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận khẩu hiệu này đã cổ vũ tinh thần nhiều thế hệ chiến sĩ và trở thành khẩu lệnh quen thuộc trong lực lượng phòng không, không quân.



