NGUYỄN VIẾT XUÂN – KHÍ PHÁCH HIÊN NGANG TRÊN TRẬN ĐỊA CAO XẠ
Nếu những trang sử chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam là một thiên anh hùng ca, thì chương viết về những chiến sĩ cao xạ trên bầu trời Quảng Bình là những nốt nhạc trầm hùng, chói lọi nhất. Giữa tọa độ lửa ấy, một khẩu lệnh chiến đấu đã vang lên, vượt qua tiếng bom rền đạn rú để trở thành lời thề bất tử của cả một thế hệ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Khẩu lệnh ấy được kết tinh từ máu và ý chí thép của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân.
Nguyễn Viết Xuân sinh ra tại vùng quê nghèo Vĩnh Phúc, nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang ở giai đoạn cam go. Bản lĩnh của anh được tôi luyện qua những năm tháng gian khổ, để rồi khi đế quốc Mỹ leo thang phá hoại miền Bắc bằng không quân, anh đã là Chính trị viên đại đội của Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ, có nhiệm vụ bảo vệ bầu trời miền Tây Quảng Bình – cửa ngõ của con đường chiến lược Trường Sơn.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964 đã đi vào lịch sử ngành phòng không - không quân như một trận chiến sinh tử. Lợi dụng địa hình hiểm trở, nhiều tốp máy bay phản lực hiện đại của Mỹ lồng lộn lao xuống, trút bom bão đạn hòng hủy diệt trận địa của ta. Tiếng động cơ gầm rú, tiếng bom nổ xé toạc màn đêm, khói lửa mù mịt phủ lên những mâm pháo. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân vẫn hiên ngang đứng thẳng trên công sự, dùng loa tay để chỉ huy và động viên chiến sĩ giữ vững vị trí.
Trong đợt oanh tạc thứ ba, một loạt đạn tên lửa từ máy bay địch đã trúng vào trận địa. Nguyễn Viết Xuân bị trúng đạn, đùi phải của anh bị dập nát, máu chảy xối xả. Đồng đội định lao đến băng bó và đưa anh về tuyến sau, nhưng anh kiên quyết từ chối. Ý thức được rằng một phút lơi lỏng của người chỉ huy lúc này sẽ ảnh hưởng đến xương máu của toàn đại đội, anh đã đưa ra một quyết định can trường: yêu cầu đồng đội dùng dao găm cắt bỏ phần thịt da dập nát để anh tiếp tục đứng vững, tiếp tục chỉ huy chiến đấu.
Nén cơn đau xé ruột gan, bằng tất cả sức lực cuối cùng, Nguyễn Viết Xuân dõng dạc hô lớn qua chiếc loa tay: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Khẩu lệnh ấy như một luồng điện mạnh mẽ truyền qua các mâm pháo, biến nỗi đau thành sức mạnh. Các chiến sĩ cao xạ như được tiếp thêm thần lực, đồng loạt nhả đạn bủa vây máy bay Mỹ, bắn rơi một chiếc F-100 và bắt sống giặc lái. Trận địa được giữ vững, nhưng người chính trị viên kiên cường ấy đã trút hơi thở cuối cùng khi tiếng súng vừa dứt. Anh ngã xuống ở tuổi ba mươi, giữa đất trời Quảng Bình nắng gió.
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn" không chỉ là một mệnh lệnh chiến thuật trong một trận đánh cụ thể, nó đã trở thành biểu tượng cho tư thế tiến công của cả một dân tộc trước một thế lực bạo tàn. Bản lĩnh hiên ngang của Nguyễn Viết Xuân đã chứng minh một chân lý thời đại: Vũ khí hiện đại của kẻ thù có thể tàn phá xóm làng, nhưng không bao giờ khuất phục được ý chí của những con người biết chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do.


