NGUYỄN VIẾT XUÂN - LỜI HIỆU TRIỆU BẤT TỬ
Có những con người mà sự hy sinh của họ đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, thành những lời hịch vang vọng mãi với thời gian. Trong những năm tháng "xe xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", hình ảnh người chính trị viên trẻ tuổi Nguyễn Viết Xuân với tiếng hô: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành biểu tượng cao đẹp nhất cho ý chí quật cường và tinh thần quyết chiến quyết thắng của dân tộc Việt Nam.
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại tỉnh Vĩnh Phúc. Lớn lên trong cảnh đất nước bị chia cắt, anh sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng và gia nhập quân đội. Với bản tính cần cù, chịu khó và lòng yêu nước nồng nàn, anh nhanh chóng trở thành một người chỉ huy, một chính trị viên mẫu mực của đại đội pháo cao xạ, luôn sát cánh cùng đồng đội trong những giờ phút hiểm nguy nhất.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964 đã trở thành một mốc son chói lọi trong lịch sử quân đội ta. Tại vùng trời Cha Lo (Quảng Bình), giặc Mỹ đã huy động hàng chục máy bay hiện đại nhất thời bấy giờ để đánh phá hòng cắt đứt con đường chi viện của ta. Bầu trời vùng biên giới đỏ rực lửa bom, tiếng rít của phản lực hòa cùng tiếng nổ chát chúa cày xới từng tấc đất. Giữa làn mưa bom bão đạn, Đại đội pháo cao xạ của Nguyễn Viết Xuân vẫn kiên cường đáp trả. Anh đứng trên công sự, hiên ngang chỉ huy giữa làn khói đạn mù mịt.
Trong lúc trận chiến đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, một quả bom nổ gần đã hất tung Nguyễn Viết Xuân, một mảnh bom găm sâu vào đùi khiến anh bị thương rất nặng. Đau đớn tột cùng, nhưng anh không rời trận địa. Khi đồng đội định đưa anh về tuyến sau, anh đã kiên quyết từ chối. Máu chảy nhiều, nhưng đôi mắt anh vẫn rực sáng niềm tin vào chiến thắng. Khi thấy máy bay địch lại nhào tới hòng tiêu diệt trận địa, Nguyễn Viết Xuân đã nén đau, dồn hết sức lực bình sinh, đứng thẳng lên và hô vang lời mệnh lệnh đanh thép: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy như một luồng điện mạnh mẽ truyền đến từng nòng pháo, từng trái tim người chiến sĩ. Quân ta đồng loạt nhả đạn, những chiếc máy bay Mỹ bốc cháy như những bó đuốc giữa trời xanh. Anh đã ngã xuống ngay trên mâm pháo khi nhiệm vụ hoàn thành, nhưng lời hiệu triệu ấy vẫn tiếp tục vang xa, trở thành khẩu hiệu thi đua trên khắp các mặt trận chống Mỹ.
Anh hùng Nguyễn Viết Xuân ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng anh đã để lại một di sản tinh thần vô giá. "Thời hoa lửa" ấy có biết bao đóa hoa đã dâng hiến sắc hương cho độc lập dân tộc, và anh chính là đóa hoa rực rỡ nhất trong vườn hoa anh hùng ấy. Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, mỗi khi nhắc đến câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn", chúng ta lại bồi hồi nhớ về một người chiến sĩ dũng cảm trên đỉnh đèo năm ấy. Anh không chỉ là niềm tự hào của quê hương Vĩnh Phúc mà còn là nguồn cảm hứng vô tận cho thế hệ thanh niên hôm nay về lòng yêu nước, sự tận hiến và khát vọng bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

