NGUYỄN VIẾT XUÂN – LỜI HÔ BẤT TỬ TRÊN MÂM PHÁO
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Trong lịch sử quân sự, hiếm có mệnh lệnh nào ngắn gọn, đanh thép và có sức lan tỏa mạnh mẽ như câu nói của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân.
Người chính trị viên kiên cường Nguyễn Viết Xuân là chính trị viên đại đội pháo cao xạ. Năm 1964, trong trận chiến đấu chống máy bay Mỹ xâm phạm bầu trời miền Tây Quảng Bình, đơn vị của anh bị địch oanh tạc dữ dội.
Đợt tấn công thứ nhất, rồi thứ hai, thứ ba... Khói bom mù mịt. Bất ngờ, Nguyễn Viết Xuân bị trúng đạn, gãy nát đùi phải. Máu chảy đầm đìa, đau đớn tột cùng. Đồng đội định đưa anh ra tuyến sau, nhưng anh kiên quyết từ chối.
Cột mốc sống giữa trận địa Anh yêu cầu y tá cắt bỏ phần chân lủng lẳng, băng bó sơ sài rồi lệnh cho đồng đội trói chặt mình vào cột ăng-ten (có tài liệu ghi là giá pháo) để đứng vững tiếp tục chỉ huy. Giữa tiếng bom gầm, tiếng hô của anh vang lên lấn át tất cả: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
Tiếng hô ấy như một liều thuốc tinh thần, xua tan nỗi sợ hãi, biến căm thù thành sức mạnh. Cả đơn vị bừng bừng khí thế, nã đạn chính xác, bắn rơi nhiều máy bay Mỹ. Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh ngay trên trận địa, nhưng dáng đứng và tiếng hô của anh đã trở thành biểu tượng của binh chủng Phòng không – Không quân Việt Nam: Ngẩng cao đầu canh giữ bầu trời Tổ quốc.


