Nguyễn Viết Xuân – Lời hô bất tử xé toạc bầu trời hỏa tuyến
Bản hùng ca kiêu hãnh về cuộc đời và sự hy sinh lẫm liệt của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân. Giữa "tọa độ lửa" Quảng Bình năm 1964, dù bị thương nát một bên chân, người chính trị viên ấy vẫn hiên ngang yêu cầu cắt bỏ phần thịt xương dập nát để tiếp tục đứng vững trên mâm pháo, để lại cho non sông một mệnh lệnh bất diệt: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
“Dù biết xương tan nát thịt, Nhưng vẫn không sờn lòng, Không tiếc tuổi xuân’’
Chiến tranh đi qua luôn để lại những khoảng lặng đau thương và mất mát khôn nguôi. Thế nhưng, chính từ trong những năm tháng ngập ngụa mùi bom đạn ấy, người ta lại thấy rực sáng lên những số phận tuổi trẻ kiêu hùng, những con người sẵn sàng đằm mình vào nơi khốc liệt nhất để đổi lấy mùa xuân độc lập cho đất nước. Nguyễn Viết Xuân – người chiến sĩ mang trái tim rực lửa yêu nước – là một cuộc đời vĩ đại như thế. Với khẩu hiệu bất hủ đã đi vào huyền thoại, anh trở thành biểu tượng tột cùng của lòng quả cảm, một nốt nhạc trầm hùng trong bản đại hợp xướng giải phóng dân tộc.
Anh sinh ngày 20 tháng 1 năm 1934 tại thôn Thượng, xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Tuổi thơ của anh gắn liền với luống cày, với những bữa cơm đạm bạc và nỗi đau mất nước âm ỉ trong từng nếp sống quê nhà. Chính mảnh đất lam lũ ấy đã nuôi dưỡng trong anh một tình yêu Tổ quốc thầm lặng nhưng mãnh liệt. Tháng 11 năm 1952, khi vừa tròn 18 tuổi, anh gác lại mọi ước mơ riêng tư, khoác lên mình màu áo lính, chọn dấn thân vào con đường gian khổ nhưng cao cả nhất của một người thanh niên Việt Nam.
Bước vào quân ngũ, Nguyễn Viết Xuân nhanh chóng tôi luyện và trưởng thành vượt bậc qua từng trận đánh. Từ một chiến sĩ trinh sát can trường, anh trở thành trung đội trưởng pháo cao xạ, rồi chính trị viên đại đội. Anh đã góp mặt trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 lịch sử, giữ vững mâm pháo giữa mưa bom bão đạn, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và ý chí quật cường. Những chiến công thầm lặng ngày ấy của anh và đồng đội đã kết thành sức mạnh vô hình, góp phần làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Thế nhưng, khoảnh khắc định mệnh khiến tên anh khắc sâu vào lồng ngực núi sông là ngày 18 tháng 11 năm 1964, trên trận địa pháo cao xạ bảo vệ bầu trời Quảng Bình. Hôm ấy, máy bay Mỹ điên cuồng trút bom dội xuống trận địa hòng hủy diệt đơn vị pháo của ta. Trong loạt đạn tàn khốc, anh bị thương nặng, một bên chân bị dập nát, máu tuôn xối xả hòa vào đất mẹ. Giữa lằn ranh sinh tử mỏng manh, khi cơn đau thể xác bủa vây, người chính trị viên ấy không hề chùn bước. Với một ý chí bằng sắt đá, anh thản nhiên yêu cầu đồng đội dùng dao cắt bỏ phần thịt xương đã dập nát để anh tiếp tục đứng vững chỉ huy chiến đấu. Và rồi, giữa tiếng gầm rú điên cuồng của phản lực địch, một lời hô vang lên, dứt khoát, hiên ngang, vang vọng khắp đại ngàn như mệnh lệnh thiêng liêng của Tổ quốc:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Lời hô ấy không chỉ định hướng cho những viên đạn pháo cao xạ xé toạc bầu trời, hạ gục tiêm kích Mỹ, mà còn đánh thức và thắp sáng sức mạnh tinh thần của cả một thế hệ. Đó là tiếng sấm của lòng căm thù giặc, là lời thề son sắt của một dân tộc không bao giờ chịu khuất phục. Anh đã anh dũng hy sinh ngay trên mâm pháo, khi tuổi đời còn rất xanh, để bầu trời Tổ quốc được trả lại vẻ bình yên vốn có, để thế hệ mai sau được sống trọn vẹn một mùa xuân tự do.
Năm 1967, để ghi nhận công ơn và sự hy sinh oanh liệt của anh, Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Viết Xuân danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng hơn cả những danh hiệu cao quý, điều ở lại vĩnh viễn với thời gian chính là tấm gương sống trọn vẹn cho lý tưởng của anh. Đúng như những vần thơ đầy chiêm nghiệm của Nguyễn Khoa Điềm:
“Họ đã sống và chết Giản dị và bình tâm Không ai nhớ mặt đặt tên Nhưng họ đã làm ra Đất Nước.”
Nguyễn Viết Xuân – một cái tên, một cuộc đời – đã hóa thành hồn thiêng sông núi. Trong lời ca vang ngày chiến thắng, trong những trang sách lịch sử trang nghiêm, và trong từng phút giây thanh bình hôm nay, bóng dáng anh vẫn hiển hiện như một ngọn hải đăng soi đường.
Viết về anh, lòng thế hệ trẻ hôm nay không chỉ dâng lên niềm biết ơn sâu sắc, mà còn là một lời tự nhắc nhở bản thân: phải sống sao cho xứng đáng. Bởi nền hòa bình này chưa bao giờ là điều hiển nhiên – nó đã được mua bằng tuổi trẻ, bằng máu xương và bằng cả những giấc mơ thanh xuân chưa kịp gọi tên của những người anh hùng như Nguyễn Viết Xuân.



