Nguyễn Viết Xuân – Lời hô vang giữa làn đạn
Nguyễn Viết Xuân – Lời hô vang giữa làn đạn
Nguyễn Viết Xuân sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên trong bối cảnh đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Anh nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo ý chí và khát vọng giản dị của người thanh niên Việt Nam: được góp phần bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ cuộc sống bình yên cho nhân dân.
Trong quân đội, Nguyễn Viết Xuân là một chính trị viên pháo binh mẫu mực. Anh không chỉ giỏi chuyên môn, mà còn luôn gần gũi, động viên đồng đội trong những thời khắc gian khổ nhất. Giữa chiến trường khốc liệt, vai trò của một chính trị viên không chỉ là người chỉ huy, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho cả đơn vị.
Trong một trận đánh ác liệt chống quân Mỹ, trận địa pháo của đơn vị Nguyễn Viết Xuân bị máy bay địch bắn phá dữ dội. Bom đạn trút xuống liên hồi, khói lửa mù mịt, nhiều khẩu pháo bị hư hỏng, một số chiến sĩ hy sinh hoặc bị thương. Trước tình thế đó, tinh thần chiến đấu của đơn vị có lúc bị dao động.
Giữa làn đạn dày đặc, Nguyễn Viết Xuân bất chấp hiểm nguy, đứng thẳng người trên trận địa, hướng về phía quân thù và hô vang khẩu lệnh đã đi vào lịch sử:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tiếng hô của anh vang lên dứt khoát, mạnh mẽ, như mệnh lệnh từ trái tim. Khẩu lệnh ấy đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần to lớn cho các pháo thủ, giúp họ lấy lại bình tĩnh, tiếp tục chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ. Ngay sau đó, Nguyễn Viết Xuân anh dũng hy sinh.
Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lời hô của anh thì còn mãi. Trong thời hoa lửa của dân tộc, Nguyễn Viết Xuân trở thành biểu tượng cho tinh thần chỉ huy dũng cảm, cho sức mạnh của niềm tin và ý chí có thể vượt qua cả bom đạn chiến tranh.



