Nguyễn Viết Xuân – Lời Thề "Nhắm Thẳng Quân Thù Mà Bắn" Bất Tử
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hình ảnh Đại úy Nguyễn Viết Xuân (1933 – 1964) đứng vững trên mâm pháo, cất lời hô dõng dạc giữa làn mưa bom đạn đã trở thành một biểu tượng kinh điển của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Lời thề của anh không chỉ xé tan không khí căng thẳng của trận địa mà còn khắc sâu vào lịch sử quân đội Việt Nam như một mệnh lệnh từ trái tim.
Sinh ra tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân nhập ngũ từ năm 18 tuổi và gắn bó đời mình với Binh chủng Pháo cao xạ. Qua nhiều trận đánh, anh dần trưởng thành và trở thành Bí thư Chi bộ, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Sư đoàn 325 (sau thuộc Quân khu 4). Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một người chỉ huy giỏi về kỹ – chiến thuật mà còn là người anh, người đồng đội luôn chăm lo cho đời sống tinh thần của chiến sĩ. Sự sâu sát, điềm tĩnh và bản lĩnh của anh là điểm tựa tinh thần vững chắc cho toàn đại đội mỗi khi đối mặt với hiểm nguy.
Trận thử thách khốc liệt nhất đã diễn ra tại vùng trời Tây Quảng Bình. Quân đội Mỹ bất ngờ huy động nhiều tốp máy bay hiện đại trút hàng loạt bom đạn xuống trận địa nhằm đè bẹp sức kháng cự của ta. Mặc cho bom rơi, đạn nổ cày xới quanh mâm pháo, Nguyễn Viết Xuân vẫn điềm tĩnh đứng trên cao quan sát, chỉ huy đại đội tập trung hỏa lực quật ngã máy bay địch. Khi trận đánh đang ở thời điểm quyết liệt nhất, anh bị đạn địch đâm xuyên đùi phải. Mặc cho máu chảy và đau đớn dữ dội, Nguyễn Viết Xuân kiên quyết từ chối rời trận địa, tự tay nén đau xé áo băng vết thương và yêu cầu đồng đội tiếp tục chiến đấu. Nhận thấy tinh thần chiến sĩ có phần xao động trước đợt oanh tạc dữ dội của địch, từ trên mâm pháo, Nguyễn Viết Xuân đứng thẳng dậy, cất tiếng hô vang vang khắp không trung: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy như một luồng điện tiếp thêm sức mạnh phi thường, đập tan nỗi sợ hãi, thúc giục toàn đại đội bình tĩnh nhả đạn, bắn rơi nhiều máy bay Mỹ và bẻ gãy đợt tấn công của kẻ thù.
Do vết thương quá nặng và mất máu nhiều, Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay sau trận chiến, khi mới 31 tuổi. Sự hy sinh của anh đã thổi bùng lên phong trào thi đua "Học tập và làm theo Nguyễn Viết Xuân" trên toàn cõi miền Bắc, trở thành động lực chiến đấu cho hàng triệu thanh niên xông xáo ra mặt trận. Anh vinh dự được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ngày nay, câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn" của Nguyễn Viết Xuân vẫn nguyên giá trị, là bài học về bản lĩnh, chí khí và tinh thần không lùi bước trước mọi khó khăn của thế hệ trẻ Việt Nam.



