Nguyễn Viết Xuân – Mệnh lệnh thép trên trận địa phòng không
Trong trận chiến đấu bảo vệ bầu trời Quảng Bình năm 1964, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã thể hiện tinh thần dũng cảm vô song của người chiến sĩ Phòng không - Không quân. Bị thương nặng gãy nát đùi phải, ông kiên quyết không rời trận địa, lấy thân mình làm điểm tựa và hô vang mệnh lệnh: 'Nhằm thẳng quân thù, bắn!'. Khí phách kiên cường và sự hy sinh lẫm liệt của ông đã biến câu nói ấy thành biểu tượng của ý chí quyết chiến, quyết thắng, thôi thúc lớp lớp thanh niên Việt Nam xốc tới đánh đuổi quân thù.
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bầu trời Việt Nam từng bị cày xới bởi hàng ngàn tấn bom đạn từ lực lượng không quân hiện đại bậc nhất thế giới. Giữa những trận cuồng phong của sắt thép và khói lửa ấy, hỏa lực phòng không của ta dẫu nhỏ bé nhưng chưa bao giờ chùn bước. Sức mạnh làm nên những lưới lửa phòng không bách chiến bách thắng không chỉ nằm ở những nòng pháo vươn cao, mà còn ở ý chí sắt đá của những người chiến sĩ giữ chốt. Trong bản hùng ca bảo vệ bầu trời ấy, có một tiếng hô vang đã xé toạc tiếng gầm rít của máy bay giặc, hóa thành mệnh lệnh thiêng liêng và hồi kèn xung trận cho toàn quân:
"Nhằm thẳng quân thù, bắn!".
Tiếng thét kiên cường ấy là của Chính trị viên Đại đội Nguyễn Viết Xuân – biểu tượng chói lọi của Bộ đội Phòng không - Không quân Việt Nam.
Nguyễn Viết Xuân (1933–1964) sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ cơ cực, phải đi ở đợ làm thuê đã sớm hun đúc trong ông lòng căm thù giặc sâu sắc. Năm 18 tuổi, ông xung phong nhập ngũ, từng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị Pháo cao xạ thuộc Lữ đoàn 214 hành quân vào nhận nhiệm vụ bảo vệ vùng trời miền Tây Quảng Bình – tuyến lửa ác liệt nhất của đường Trường Sơn.
Dấu ấn bi tráng làm nên tên tuổi bất tử của Nguyễn Viết Xuân diễn ra vào ngày 18 tháng 11 năm 1964. Sáng hôm đó, nhiều tốp máy bay Mỹ ồ ạt điên cuồng trút bom đạn xuống trận địa của đơn vị. Với cương vị là Chính trị viên Đại đội, ông lao ra khỏi hầm chỉ huy, xông pha đến từng khẩu pháo để động viên chiến sĩ. Giữa lúc trận chiến đang diễn ra ác liệt, một loạt bom nổ văng miểng làm ông bị thương nặng, nát một bên đùi phải.
Máu chảy đầm đìa, vết thương đau đớn đến thấu xương, nhưng khi y tá đến băng bó, ông đã kiên quyết từ chối rời trận địa để không làm ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của đồng đội. Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Nguyễn Viết Xuân gượng chịu cơn đau, tựa người vào vách giao thông hào, dõng dạc chỉ tay về phía máy bay địch và hô lớn: "Nhằm thẳng quân thù, bắn!". Tiếng thét oai hùng của người Chính trị viên như một luồng điện truyền đi khắp trận địa, dẹp tan mọi sợ hãi. Cả đại đội sục sôi căm phẫn, đồng loạt nổ súng đánh trả quyết liệt, đan thành lưới lửa dày đặc hất vỡ đội hình máy bay địch.
Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng trút hơi thở cuối cùng ngay trên mâm pháo, nhưng tiếng thét của ông không tan vào gió bụi mà đã trở thành lời thề quyết tử của toàn quân. Lời hô "Nhằm thẳng quân thù, bắn!" nhanh chóng lan tỏa, trở thành khẩu hiệu hành động, thành cao trào thi đua giết giặc lập công trên khắp các trận địa phòng không và mọi mặt trận chống Mỹ.
Cuộc đời 31 năm ngắn ngủi nhưng oanh liệt của liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân là ngọn hải đăng rực sáng về chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Ông mãi mãi là bức tượng đài vĩnh cửu của tinh thần người lính phòng không kiên cường, dẫu thịt nát xương tan vẫn ngẩng cao đầu đối diện với quân thù, bảo vệ vững chắc từng tấc đất, từng khoảng trời thiêng liêng của Tổ quốc.



