NGUYỄN VIẾT XUÂN: NGƯỜI ANH HÙNG VÀ LỜI HÔ VANG VỌNG BẦU TRỜI
NGUYỄN VIẾT XUÂN: NGƯỜI ANH HÙNG VÀ LỜI HÔ VANG VỌNG BẦU TRỜI
Trên vùng đất Quảng Bình nắng cháy những năm 1964, trận địa pháo cao xạ của Tiểu đội trưởng Nguyễn Viết Xuân đã trở thành một "pháo đài thép" chắn lối những bầy "Thần sấm", "Con ma" đang điên cuồng đánh phá miền Bắc.
* Trận địa giữa "tọa độ chết"
Ngày 18/11/1964, không quân Mỹ huy động nhiều tốp máy bay đánh phá ác liệt vùng Cha Lo (Quảng Bình). Trận địa pháo của Nguyễn Viết Xuân nằm ngay giữa tâm điểm của những đợt oanh tạc. Bom đạn cày xới nát đất đá, khói lửa mù mịt, nhưng những họng pháo cao xạ vẫn hiên ngang hướng lên bầu trời.
* Lời thề dưới làn đạn pháo
Trong lúc chiến đấu quyết liệt, một mảnh bom đã găm vào đùi của Nguyễn Viết Xuân, máu chảy rất nhiều. Nhưng với người lính pháo binh ấy, nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau khi thấy máy bay địch hoành hành trên bầu trời Tổ quốc.
Sự hy sinh thầm lặng: Khi đồng đội định băng bó và đưa ông về tuyến sau, ông đã kiên quyết từ chối. Thậm chí, khi vết thương quá nặng khiến chân không thể cử động, ông đã yêu cầu đồng đội cắt bỏ phần chân bị nát ngay tại trận địa để tiếp tục chỉ huy chiến đấu.
Lời hô bất tử: Giữa tiếng gầm rú của động cơ phản lực và tiếng bom nổ chát chúa, tiếng hô của ông vang lên dõng dạc, át cả không gian: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô ấy như một luồng điện truyền khắp các trận địa, tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ pháo thủ siết chặt tay cò.
* Những "phượng hoàng lửa" rơi rụng
Dưới sự chỉ huy ngoan cường của Nguyễn Viết Xuân, tiểu đội pháo đã bắn rơi chiếc máy bay F-4C của Mỹ ngay tại chỗ. Đó là minh chứng cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Ông đã ngã xuống ngay trên mâm pháo, nhưng tinh thần của ông đã hóa thành bất tử, trở thành khẩu hiệu hành động cho toàn quân, toàn dân ta trong suốt những năm dài kháng chiến.
Những anh hùng pháo binh như Nguyễn Viết Xuân không chỉ bắn rơi máy bay bằng đạn thép, mà họ bắn bằng ý chí và niềm tin thắng lợi. Những khẩu pháo cao xạ dù thô sơ hơn so với hệ thống radar điện tử của đối phương, nhưng khi được điều khiển bởi những người con quả cảm, chúng đã trở thành "lưới lửa tầm thấp" khiến kẻ thù phải khiếp sợ.
"Đất nước mình đâu cũng thấy tên ông
Trong tiếng pháo cao xạ rền vang đất cả
Lời ông hô vẫn sáng ngời trong lửa
Nhằm thẳng quân thù, tiến bước đi lên!"
Người viết: Phạm Thị Mai Huệ



