Bài viết

Nguyễn Viết Xuân-Người chính trị viên kiên cường

Nguyễn Viết Xuân là một anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Năm 1964, dù bị thương nặng trong chiến đấu, anh vẫn kiên cường động viên đồng đội và hô vang: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Anh hy sinh ở tuổi 30, để lại tấm gương sáng về lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần bất khuất.

Phú Thọ20/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Viết Xuân-Người chính trị viên kiên cường

Trong những năm tháng chiến tranh, có biết bao người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Họ chiến đấu không phải vì bản thân, mà vì quê hương, vì đồng đội và vì một ngày đất nước được sống trong hòa bình. Trong số những con người ấy, Nguyễn Viết Xuân là một tấm gương tiêu biểu về lòng dũng cảm và ý chí kiên cường.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của anh gắn với những tháng ngày đất nước còn chịu nhiều đau thương. Năm 18 tuổi, anh tham gia quân đội và từng bước trưởng thành trong môi trường chiến đấu.

091009son8.jpg

Trong những năm tháng phục vụ trong quân ngũ, Nguyễn Viết Xuân luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm cao. Anh không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ mà còn gần gũi, động viên và truyền niềm tin cho đồng đội. Với anh, người chiến sĩ phải luôn giữ vững ý chí, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu.

Năm 1964, cuộc chiến đấu diễn ra ngày càng ác liệt. Đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với những trận không kích dữ dội của máy bay Mỹ. Bom đạn liên tục trút xuống trận địa, đất đá tung lên, khói lửa bao trùm khắp nơi.

Giữa lúc trận chiến đang căng thẳng, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Đôi chân của anh bị thương, máu chảy nhiều. Đồng đội muốn đưa anh về phía sau để cứu chữa, nhưng anh vẫn kiên quyết ở lại trận địa.

Anh hiểu rằng nếu mình rời đi, tinh thần của đồng đội có thể bị ảnh hưởng. Vì vậy, dù đau đớn, anh vẫn động viên mọi người tiếp tục chiến đấu.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng hô của anh vang lên giữa tiếng bom đạn:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ngắn gọn nhưng mạnh mẽ ấy đã trở thành nguồn động viên lớn đối với những người lính đang chiến đấu. Không ai còn nghĩ đến sợ hãi. Tất cả cùng giữ vững vị trí, tiếp tục chiến đấu bảo vệ trận địa.

Nguyễn Viết Xuân đã chiến đấu đến những phút cuối cùng của cuộc đời.

Anh hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964, khi mới 30 tuổi.

Ba mươi tuổi – một độ tuổi mà đáng lẽ một người trẻ còn có rất nhiều ước mơ phía trước. Nhưng chiến tranh đã cướp đi cuộc đời anh. Anh không kịp nhìn thấy ngày đất nước hòa bình, không kịp chứng kiến quê hương đổi thay. Thế nhưng, sự hy sinh của anh đã trở thành một phần ký ức đẹp của lịch sử dân tộc.

Năm 1967, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” vẫn được nhiều thế hệ nhắc đến khi kể về người anh hùng Nguyễn Viết Xuân. Đó không chỉ là một khẩu hiệu trong chiến đấu mà còn thể hiện tinh thần không khuất phục trước khó khăn, thử thách.

Câu chuyện về anh khiến thế hệ trẻ hôm nay càng hiểu hơn giá trị của cuộc sống hòa bình. Chúng ta không phải đối mặt với bom đạn như thế hệ cha anh, nhưng vẫn có thể tiếp nối truyền thống bằng những việc làm thiết thực: chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người, đồng thời luôn cố gắng xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những con người của thời ấy vẫn còn sống mãi trong ký ức dân tộc.

Nguyễn Viết Xuân đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ Tổ quốc. Anh ngã xuống giữa chiến trường, nhưng tinh thần của anh vẫn như một ngọn lửa truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Nguyễn Viết Xuân – người chiến sĩ năm xưa – mãi là biểu tượng của lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn