Nguyễn Viết Xuân – Người chính trị viên và lời hô giữa trận địa
Có những câu nói chỉ vang lên trong một khoảnh khắc nhưng lại sống mãi với thời gian. “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” là một câu nói như thế.
Người nói câu ấy là Nguyễn Viết Xuân – một người chính trị viên đã hy sinh trong những năm đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại Vĩnh Phúc. Ông nhập ngũ năm 1952 và trải qua nhiều vị trí công tác trong quân đội.
Trong đơn vị, ông được đồng đội yêu quý bởi sự giản dị, gần gũi, chăm lo cho chiến sĩ. Báo Quân đội nhân dân ghi lại những kỷ niệm của đồng đội về một Nguyễn Viết Xuân luôn quan tâm đến từng người, động viên anh em và hết lòng vì tập thể.
Ngày 18/11/1964, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân chiến đấu tại khu vực Cha Lo, phía Tây Quảng Bình. Máy bay Mỹ tiến hành một đợt đánh phá dữ dội.
Trong khói lửa, Nguyễn Viết Xuân không đứng ở vị trí an toàn. Ông đi đến các khẩu đội để động viên chiến sĩ, khôi phục sức chiến đấu của đơn vị.
Trong lúc chiến đấu, ông bị thương nặng.
Nhưng thay vì rời khỏi trận địa, Nguyễn Viết Xuân vẫn cố gắng đứng dậy, động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Ông hô lớn:
“Các đồng chí ngẩng cao đầu lên, nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Sau đó, ông tiếp tục bị thương và hy sinh.
Nhật ký của một chiến sĩ cùng đơn vị ghi lại rằng sau lời động viên của Nguyễn Viết Xuân, cả đại đội tiếp tục bắn trả quyết liệt.
Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” sau đó trở thành một khẩu hiệu nổi tiếng, được nhắc đến trong nhiều tài liệu, tác phẩm văn học, nghệ thuật và hoạt động giáo dục truyền thống.
Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều đáng nhớ ở Nguyễn Viết Xuân không chỉ là câu nói nổi tiếng. Đó là cả quá trình ông sống giản dị, tận tụy với đồng đội và giữ vững tinh thần trong những thời khắc nguy hiểm nhất.
Ngày nay, học sinh có thể hiểu lời nhắn gửi của Nguyễn Viết Xuân theo một cách phù hợp với thời bình: khi gặp khó khăn, đừng cúi đầu bỏ cuộc; hãy bình tĩnh, giữ niềm tin và cố gắng vượt qua.


