Bài viết

Nguyễn Viết Xuân _ Người chính trị viên và lời thề giữa trận địa

Có những câu nói chỉ vang lên trong một khoảnh khắc, nhưng lại sống cùng năm tháng. Có những con người chỉ kịp đi qua cuộc đời vài chục năm, nhưng tên tuổi của họ trở thành ký ức không thể phai mờ của cả một thế hệ. Và có những người, trong giây phút đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, vẫn nghĩ đến đồng đội trước khi nghĩ đến bản thân mình.

Phú Thọ17/08/2026Triệu Thị Khánh Linh (Xã Tràng Xá)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Viết Xuân _ Người chính trị viên và lời thề giữa trận địa

Nguyễn Viết Xuân là một người như thế.

Mỗi khi nhắc đến anh, người ta thường nhớ đến một câu nói đã trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Nhưng phía sau câu nói ấy không chỉ là một khẩu hiệu.

Đó là tiếng nói của một người lính đã dùng những giây phút cuối cùng của cuộc đời để tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội.

Đó là câu chuyện về một con người đã sống giữa thời hoa lửa bằng tất cả niềm tin và lòng yêu nước của mình.

Từ người con quê hương đến người chiến sĩ

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc.

Sinh ra trong những năm đất nước còn chìm trong cảnh chiến tranh và đói nghèo, tuổi thơ của anh sớm chứng kiến những đau thương của quê hương.

Khi đất nước cần những người con đứng lên bảo vệ Tổ quốc, Nguyễn Viết Xuân đã lựa chọn con đường của người lính.

Anh nhập ngũ khi còn trẻ.

Những năm tháng trong quân ngũ đã rèn luyện ở anh sự kiên cường, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.

Nhưng điều làm nên Nguyễn Viết Xuân không chỉ là khả năng chiến đấu.

Anh còn là một người cán bộ chính trị gần gũi, luôn quan tâm đến đời sống và tinh thần của chiến sĩ.

Anh hiểu rằng trên chiến trường, một người lính muốn chiến đấu tốt không chỉ cần một khẩu súng.

Họ cần niềm tin.

Cần đồng đội.

Cần một lý tưởng để sẵn sàng vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.

Và Nguyễn Viết Xuân đã trở thành người truyền niềm tin ấy cho đồng đội.

Trận địa giữa trời Quảng Bình

Năm 1964, trong những ngày chiến tranh ngày càng ác liệt, Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị chiến đấu tại khu vực Quảng Bình.

Đây là địa bàn thường xuyên hứng chịu các cuộc không kích.

Máy bay địch liên tục xuất hiện trên bầu trời.

Mỗi tiếng động cơ từ xa vọng lại đều có thể báo hiệu một trận chiến mới.

Nhưng những người lính phòng không vẫn bám trận địa.

Họ biết rằng phía sau mình là những tuyến đường, những làng quê và những người dân cần được bảo vệ.

Trong những trận chiến ấy, Nguyễn Viết Xuân luôn có mặt bên cạnh các chiến sĩ.

Anh động viên mọi người bình tĩnh.

Giữ vững vị trí.

Không được hoảng loạn.

Bởi anh hiểu:

Chỉ một khoảnh khắc mất bình tĩnh có thể khiến cả trận địa bị đe dọa.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964

Ngày 18 tháng 11 năm 1964 trở thành ngày không thể nào quên trong cuộc đời người chính trị viên ấy.

Hôm đó, máy bay Mỹ mở cuộc tấn công vào trận địa.

Bom đạn trút xuống.

Khói lửa bao phủ cả một vùng.

Giữa tiếng máy bay, tiếng bom và tiếng súng phòng không, những người lính vẫn bám trận địa.

Nguyễn Viết Xuân cũng ở đó.

Anh không đứng phía sau để chỉ huy.

Anh ở ngay bên cạnh các chiến sĩ của mình.

Trong lúc chiến đấu, anh bị thương rất nặng.

Một chân của anh bị thương.

Máu chảy.

Đau đớn.

Nhưng điều khiến những người chứng kiến khoảnh khắc ấy xúc động không phải là vết thương của anh.

Mà là cách anh đối diện với nó.

Người chiến sĩ bị thương vẫn cố gắng động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Anh không muốn nỗi đau của mình làm những người bên cạnh dao động.

Rồi anh cất tiếng:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói vang lên giữa trận địa.

Không dài.

Không hoa mỹ.

Nhưng mạnh mẽ như một lời thề.

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Có lẽ khi nói câu ấy, Nguyễn Viết Xuân không nghĩ rằng câu nói của mình sẽ trở thành một biểu tượng.

Anh chỉ muốn đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Anh muốn họ hiểu rằng dù mình bị thương, dù chiến trường có khốc liệt đến đâu, họ cũng không được lùi bước.

Đó là khoảnh khắc mà con người vượt lên trên nỗi đau của chính mình.

Một người lính bị thương vẫn nghĩ đến nhiệm vụ.

Một người đồng đội đang đứng giữa ranh giới sống – chết vẫn nghĩ đến những người bên cạnh.

Và chính trong khoảnh khắc ấy, vẻ đẹp của người chiến sĩ Việt Nam hiện lên rõ nhất.

Không phải là một con người không biết sợ.

Mà là một con người biết sợ, biết đau, nhưng vẫn lựa chọn tiến về phía trước.

Khi người chiến sĩ ngã xuống

Vết thương quá nặng.

Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964.

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng những gì anh để lại thì không dừng lại ở ngày anh hy sinh.

Tên anh trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu kiên cường.

Câu nói của anh được truyền đi trong quân đội, trong những đơn vị chiến đấu và trong những lớp học của thế hệ trẻ.

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Từ một lời nói trong trận địa, nó trở thành một biểu tượng của lòng dũng cảm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn