Bài viết

Nguyễn Viết Xuân – Người chính trị viên với lời thề trước trận địa

Vũ Thị Vân Anh

Hưng Yên22/08/2026Trường Đại học Hải Phòng (Trường Đại học Hải Phòng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh và cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Năm 1949, khi mới 15 tuổi, Nguyễn Viết Xuân tham gia cách mạng. Từ một thanh niên trẻ, ông từng bước trưởng thành trong quân đội và trở thành một cán bộ chính trị được đồng đội tin tưởng.

Trong những năm kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Viết Xuân hoạt động trong lực lượng vũ trang, tham gia nhiều nhiệm vụ chiến đấu và công tác. Sau năm 1954, ông tiếp tục ở lại quân đội, được đào tạo và đảm nhiệm nhiều vị trí khác nhau. Đến những năm chống Mỹ, ông là Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 208, Sư đoàn 312, làm nhiệm vụ chiến đấu tại khu vực Quảng Bình.

Năm 1964, chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ ở miền Bắc ngày càng ác liệt. Những tuyến đường giao thông, cầu phà và các khu vực quân sự ở miền Bắc thường xuyên trở thành mục tiêu oanh tạc. Trong hoàn cảnh đó, những đơn vị pháo cao xạ phải luôn sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ các tuyến giao thông và những vị trí quan trọng.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại một trận địa ở Quảng Bình, máy bay Mỹ liên tục đánh phá. Trước tình thế nguy hiểm, Nguyễn Viết Xuân vẫn bình tĩnh có mặt bên trận địa, động viên bộ đội giữ vững vị trí chiến đấu. Ông không chỉ làm nhiệm vụ của một người cán bộ chính trị mà còn trực tiếp sát cánh cùng những người lính giữa bom đạn.

Trong trận chiến ấy, Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng. Nhưng ngay cả khi không còn khả năng tiếp tục chiến đấu như trước, ông vẫn hướng về trận địa và động viên đồng đội. Hình ảnh người chính trị viên bị thương nhưng vẫn kiên cường đứng trước các chiến sĩ đã trở thành biểu tượng đặc biệt của tinh thần chiến đấu của người lính Việt Nam.

Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” của Nguyễn Viết Xuân trong hoàn cảnh chiến đấu ấy đã trở thành một lời hiệu triệu nổi tiếng. Đó không chỉ là một mệnh lệnh chiến đấu mà còn thể hiện ý chí, sự bình tĩnh và niềm tin của người cán bộ đối với đồng đội. Sau lời động viên ấy, các chiến sĩ tiếp tục giữ vững trận địa, chiến đấu chống lại những đợt tiến công bằng đường không.

Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh ngày 18 tháng 11 năm 1964. Ông ra đi khi mới 30 tuổi, để lại phía sau gia đình, đồng đội và những năm tháng tuổi trẻ đã dành trọn cho đất nước.

Sau khi hy sinh, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi ông trở thành biểu tượng của tinh thần “Nhằm thẳng quân thù mà bắn”, một biểu tượng về lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của người chiến sĩ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân sống mãi không chỉ là chiến công, mà còn là hình ảnh một người cán bộ chính trị luôn đứng về phía đồng đội trong giờ phút nguy hiểm nhất. Khi bom đạn phủ xuống trận địa, ông không chọn đứng phía sau. Ông ở bên những người lính của mình, động viên họ giữ vững niềm tin và chiến đấu đến cùng.

Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống ở tuổi ba mươi, nhưng câu nói của ông vẫn được nhắc lại qua nhiều thế hệ. Từ một người con của quê hương Vĩnh Phúc, ông trở thành biểu tượng của một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng đặt trách nhiệm với Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân. Tên tuổi Nguyễn Viết Xuân vì thế không chỉ nằm trong những trang sử, mà còn sống trong ký ức về một người chính trị viên đã biến những giây phút cuối cùng của cuộc đời thành lời động viên đồng đội trước trận địa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn