Bài viết

NGUYỄN VIẾT XUÂN – NGƯỜI CON CỦA ĐẤT MẸ VÀ KHẨU LỆNH VANG VỌNG ĐẤT TRỜI

Tây Ninh05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐẤT TRỜI

​Trong những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, khi cả dân tộc cùng ra trận với ý chí “thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước”, có biết bao trái tim thanh niên đã rực cháy như những đóa hoa lửa giữa chiến trường ác liệt. Trong số những tấm gương anh dũng ấy, hình ảnh người chính trị viên trẻ tuổi với lời hô bất tử: “Nhằm thẳng quân thù. Bắn!” đã trở thành một biểu tượng huyền thoại. Anh là Nguyễn Viết Xuân – người đã tạc vào lịch sử dân tộc một tư thế hiên ngang, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.

Từ lũy tre làng đến trận địa lửa Nguyễn Viết Xuân sinh ra và lớn lên tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc – vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ anh trải qua trong cảnh nghèo khó của một vùng quê chiêm trũng, chứng kiến nỗi đau mất nước và sự áp bức của kẻ thù. Chính mảnh đất ấy đã nuôi dưỡng trong anh một tâm hồn kiên trung và lòng yêu nước thiết tha.

​Năm 1952, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh hăng hái lên đường nhập ngũ. Sau những ngày tháng rèn luyện gian khổ trên thao trường, anh trở thành Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn Pháo cao xạ 210. Với anh, đơn vị là gia đình, mâm pháo là điểm tựa, và bầu trời Tổ quốc là thứ quý giá nhất phải bảo vệ bằng mọi giá.

​Tháng 11 năm 1964, không khí chiến tranh lan rộng ra miền Bắc. Vùng đất Quảng Bình nắng gió trở thành “tọa độ lửa” khi đế quốc Mỹ tập trung đánh phá các tuyến đường huyết mạch. Ngày 18/11/1964, tại trận địa Cha Lo, mây đen của những trận mưa bom bắt đầu bao phủ.

​Từng tốp máy bay “thần sấm”, “con ma” hiện đại bậc nhất của Mỹ lúc bấy giờ lồng lộn trên bầu trời, trút xuống hàng tấn bom đạn hòng hủy diệt trận địa của ta. Giữa tiếng gầm rú kinh hồn của động cơ và tiếng bom nổ rung chuyển đất trời, Nguyễn Viết Xuân vẫn đứng vững trên mâm pháo. Anh không chỉ là người chỉ huy mà còn là điểm tựa tinh thần cho các chiến sĩ trẻ. Anh bình tĩnh quan sát, phân tích hướng bay của địch để đưa ra những mệnh lệnh chính xác nhất.

​Trận chiến càng về sau càng khốc liệt. Trong đợt tấn công thứ ba của địch, một quả tên lửa đã nổ gần vị trí của Nguyễn Viết Xuân. Anh ngã xuống, máu thấm đỏ vạt áo. Một viên đạn đã găm nát đùi phải của anh, khiến cái chân gãy lìa chỉ còn dính lại một chút da thịt. Cơn đau ập đến tê dại, nhưng khi thấy đồng đội định bỏ vị trí để lại cấp cứu cho mình, anh đã ngăn lại.

​Trong giây phút sinh tử ấy, anh đã đưa ra một yêu cầu khiến tất cả phải lặng đi vì cảm phục: Anh bảo đồng chí y tá hãy dùng dao cắt rời phần chân gãy đang vướng víu của mình để anh có thể tiếp tục chỉ huy. Không một tiếng rên rỉ, không một sự nao núng, anh nghiến chặt răng để vượt qua nỗi đau thể xác tột cùng. Khi phần chân đã được cắt bỏ và băng bó vội vàng, anh gượng dậy, tựa lưng vào hầm pháo, tay cầm cờ chỉ huy phất cao giữa làn khói đạn mù mịt.

​Và rồi, tiếng hô dõng dạc, hào hùng như sấm truyền đã vang lên khắp trận địa:

​“Nhằm thẳng quân thù. Bắn!”

​Lời hô ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà là tiếng lòng của một thế hệ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Nó như một luồng điện mạnh mẽ, xốc lại tinh thần cho toàn đơn vị. Các pháo thủ như quên đi mệt mỏi và nỗi sợ hãi, họ thao tác chuẩn xác, biến căm thù thành những loạt đạn rồng lửa vút thẳng lên trời xanh. Kết quả là chiếc máy bay F-100 của địch đã bốc cháy rừng rực trên bầu trời Cha Lo.

​Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh, nhưng hơi ấm từ lời nói của anh vẫn còn mãi. Anh ra đi khi hoài bão còn dang dở, khi những dự định cho gia đình, cho quê hương vẫn còn chưa thực hiện được. Nhưng sự hy sinh ấy đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn cỏ của vùng đất lửa Quảng Bình.

​Ngày nay, khi đất nước đã thanh bình, chúng ta ngồi lại đây để viết về anh – một người anh hùng của “Thời hoa lửa”. Câu chuyện của anh không chỉ là bài học về lòng dũng cảm trong chiến đấu, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của ý chí con người khi được đặt trong tình yêu Tổ quốc vô bờ bến.

​Đối với thế hệ thanh niên lớp 11 như chúng em, hình ảnh anh Nguyễn Viết Xuân là ngọn đuốc dẫn đường. Nó nhắc nhở chúng em rằng, để có được bầu trời bình yên để học tập hôm nay, đã có những người anh hùng sẵn sàng dâng hiến cả máu xương mình. Lời dạy “Nhằm thẳng quân thù. Bắn” ngày nay được hiểu là tinh thần “nhằm thẳng” vào những khó khăn, thử thách, vào sự lạc hậu và dốt nát để vươn lên, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.

​Nguyễn Viết Xuân – tên anh sẽ mãi là một nốt nhạc hào hùng trong bản trường ca bất tận của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn