NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!”
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên những trận địa phòng không của miền Bắc có biết bao người lính đã chiến đấu kiên cường để bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Một trong những người lính ấy là Nguyễn Viết Xuân – người đã để lại một câu nói trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu và lòng yêu nước:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của ông gắn với những công việc lao động vất vả. Khi đất nước có chiến tranh, ông tham gia quân đội và trở thành một người lính giàu tinh thần trách nhiệm.
Trong những năm chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân nhiều lần tham gia các trận đánh ác liệt.
Ông luôn động viên đồng đội giữ vững vị trí, bình tĩnh chiến đấu và không được nao núng trước bom đạn.
Năm 1964, khi Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, các đơn vị phòng không phải thường xuyên đối mặt với máy bay địch.
Nguyễn Viết Xuân khi ấy là chính trị viên của một đơn vị pháo cao xạ.
Ông không chỉ làm nhiệm vụ chỉ huy mà còn trực tiếp ở bên cạnh các chiến sĩ trong những thời khắc nguy hiểm nhất.
Một ngày tháng 11 năm 1964, đơn vị của ông đang chiến đấu chống máy bay Mỹ.
Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Bom đạn liên tục trút xuống trận địa.
Các chiến sĩ pháo cao xạ vẫn bình tĩnh bám súng.
Nguyễn Viết Xuân đứng bên cạnh trận địa, liên tục động viên anh em.
Ông hô lớn:
“Bình tĩnh! Kiên quyết tiêu diệt địch!”
Trận chiến ngày càng ác liệt.
Bất ngờ, một quả bom của máy bay Mỹ đánh trúng khu vực trận địa.
Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng.
Chân của ông bị thương.
Máu chảy nhiều.
Đồng đội muốn đưa ông ra khỏi trận địa để cấp cứu.
Nhưng ông kiên quyết ở lại.
Ông nói với đồng đội hãy tiếp tục chiến đấu.
Trong đau đớn, Nguyễn Viết Xuân vẫn hướng về trận địa.
Ông chống tay, cố gắng động viên các chiến sĩ.
Khi máy bay địch tiếp tục lao xuống, ông dồn hết sức lực và hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
Tiếng hô vang lên giữa trận địa đầy khói lửa.
Các chiến sĩ như được tiếp thêm sức mạnh.
Họ tiếp tục chiến đấu, giữ vững trận địa.
Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh sau đó vì vết thương quá nặng.
Ông ra đi khi mới 30 tuổi.
Nhưng câu nói của ông đã trở thành biểu tượng về tinh thần chiến đấu kiên cường của người lính Việt Nam.
Sau khi ông hy sinh, hình ảnh Nguyễn Viết Xuân được nhắc đến rộng rãi trong quân đội và trong phong trào thi đua yêu nước.
Nhiều bài hát, bài thơ và tác phẩm nghệ thuật đã được sáng tác để tưởng nhớ ông.
Đảng và Nhà nước đã truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều làm câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở câu nói nổi tiếng.
Đó còn là tinh thần trách nhiệm của một người chỉ huy.
Trong lúc nguy hiểm nhất, ông không nghĩ đến bản thân mà nghĩ đến đồng đội và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Ông đã dùng những lời động viên cuối cùng để tiếp thêm sức mạnh cho những người đang chiến đấu bên cạnh mình.
Ngày hôm nay, các em thiếu nhi được sống trong hòa bình.
Không còn tiếng bom rơi trên mái nhà.
Không còn những trận địa pháo giữa đồng quê.
Các em được đến trường, được vui chơi, được tham gia những buổi sinh hoạt hè cùng bạn bè.
Đó là một cuộc sống mà thế hệ Nguyễn Viết Xuân đã phải chiến đấu và hy sinh để bảo vệ.
Vì vậy, bài học từ câu chuyện của ông không phải là các em phải làm những điều nguy hiểm.
Điều quan trọng là các em hãy học tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự kiên trì.
Khi học tập gặp khó khăn, đừng dễ dàng bỏ cuộc.
Khi làm việc tập thể, hãy có trách nhiệm với nhiệm vụ của mình.
Khi bạn bè gặp khó khăn, hãy biết giúp đỡ.
Khi quê hương cần sức trẻ, hãy sẵn sàng tham gia bằng những việc làm phù hợp.
Nguyễn Viết Xuân đã để lại tuổi 30 cho Tổ quốc.
Câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” đã trở thành một phần ký ức hào hùng của những năm tháng chiến tranh.
Và đối với thế hệ trẻ hôm nay, tinh thần ấy có thể được tiếp nối bằng một cách khác:
Nhằm thẳng vào mục tiêu học tập, rèn luyện và xây dựng quê hương; kiên trì vượt qua khó khăn để trở thành những người có ích cho đất nước.
Đó chính là cách thế hệ trẻ hôm nay giữ gìn và tiếp nối ngọn lửa của Thời hoa lửa.



