Nguyễn Viết Xuân – “Nhằm thẳng quân thù, bắn!
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Viết Xuân là một trong những người lính được nhắc đến với hình ảnh kiên cường trên chiến trường.
Ông sinh năm 1934 tại Vĩnh Phúc và nhập ngũ khi còn trẻ. Sau nhiều năm chiến đấu, ông trở thành một cán bộ chính trị trong đơn vị pháo cao xạ.
Năm 1964, tại chiến trường Quảng Bình, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với các đợt máy bay Mỹ đánh phá.
Trong một trận chiến, ông bị thương rất nặng nhưng vẫn cố gắng ở lại trận địa, động viên các chiến sĩ tiếp tục chiến đấu.
Hình ảnh Nguyễn Viết Xuân dù bị thương vẫn hướng về trận địa đã trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu trong thời kỳ ấy.
Câu nói được gắn với ông:
“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”
đã trở thành một khẩu hiệu nổi tiếng được nhắc lại trong nhiều tài liệu và tác phẩm về chiến tranh.
Nguyễn Viết Xuân hy sinh năm 1964, khi mới 30 tuổi.
Ba mươi tuổi — vẫn còn rất trẻ.
Nhưng chiến tranh đã lấy đi cuộc đời của một người lính đang ở tuổi mà nhiều người chỉ vừa bắt đầu xây dựng gia đình và tương lai.
Điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện không phải là một câu khẩu hiệu.
Mà là hình ảnh một con người bị thương nhưng vẫn nghĩ đến đồng đội trước khi nghĩ đến bản thân mình.
Và đó cũng là điều khiến những câu chuyện về “thời hoa lửa” còn sống mãi:
Sau những chiến thắng được ghi trong sách sử là những con người bằng xương bằng thịt — những người từng đau đớn, từng sợ hãi, từng nhớ nhà, nhưng vẫn bước tiếp.



