Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ, BẮN!”

tác giả: Trần Diệp Anh

Phú Thọ22/08/2026xã Thái Tân (Xã Thái Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại làng Ngũ Kiên, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân nghèo. Từ năm 7 tuổi, ông đã phải đi ở, làm thuê suốt nhiều năm để kiếm sống. Năm 18 tuổi, ông rời vùng tạm chiếm ra vùng tự do và xin gia nhập quân đội. Tháng 11/1952, ông chính thức nhập ngũ, lần lượt đảm nhiệm nhiều vị trí từ chiến sĩ trinh sát, tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ đến chính trị viên đại đội. Ở bất kỳ cương vị nào, ông cũng luôn gương mẫu, quyết đoán và sẵn sàng đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Nguyễn Viết Xuân cùng đồng đội chiến đấu dũng cảm, góp phần vào thắng lợi chung. Đến năm 1964, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc, ông là Bí thư Chi bộ, Chính trị viên Đại đội 3 pháo cao xạ, trực tiếp cùng đơn vị chiến đấu bảo vệ trận địa.

Ngày 18/11/1964, tại Chalo, miền Tây Quảng Bình, máy bay Mỹ tập trung đánh phá dữ dội trận địa của đơn vị. Trong lúc chiến đấu căng thẳng, Nguyễn Viết Xuân không ngần ngại rời công sự, đứng bên khẩu đội 3 và dõng dạc hô: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”. Tiếng hô vang lên giữa bom đạn đã trở thành nguồn động viên mạnh mẽ, tiếp thêm ý chí cho toàn đơn vị kiên quyết đánh trả máy bay địch.

Sau trận đánh, khi đang đi kiểm tra và động viên các khẩu đội, ông tiếp tục bị bom địch đánh trúng, khiến chân bị thương rất nặng. Dù đau đớn, ông vẫn bình tĩnh, yêu cầu y tá xử lý vết thương và căn dặn không để đồng đội lo lắng. Ông tiếp tục theo dõi trận chiến, động viên và biểu dương những chiến sĩ lập công.

Biết mình khó qua khỏi, Nguyễn Viết Xuân vẫn tỉnh táo bàn giao nhiệm vụ, chỉ định người thay mình chỉ huy trận địa, phân công chăm sóc thương binh và dặn dò việc thực hiện nghị quyết của Chi bộ. Những lời căn dặn cuối cùng cho thấy tinh thần trách nhiệm sâu sắc của người cán bộ ngay cả trong thời khắc sinh tử.

Nguyễn Viết Xuân hy sinh năm 1964 khi mới 30 tuổi. Ngày 1/1/1967, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng nhiều phần thưởng cao quý.

“Nhằm thẳng quân thù, bắn!” không chỉ là lời hô trong một trận đánh, mà đã trở thành biểu tượng của ý chí tiến công, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất. Tên tuổi Nguyễn Viết Xuân mãi được nhắc nhớ như một phần của bản trường ca về những thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn