Bài viết

NGUYỄN VIẾT XUÂN – NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN

Nguyễn Viết Xuân là chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 208, người đã anh dũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Hình ảnh ông bị thương nhưng vẫn động viên đồng đội chiến đấu với khẩu hiệu “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” trở thành biểu tượng về ý chí kiên cường của người lính Việt Nam.

Hưng Yên24/08/2026Xã Nghi Xuân (Xã Nghi Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN VIẾT XUÂN – NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc.

Ông sinh ra trong một gia đình nông dân. Tuổi trẻ của Nguyễn Viết Xuân trải qua những năm đất nước còn chiến tranh và nhiều biến động.

Năm 1949, khi mới 15 tuổi, ông tham gia cách mạng.

Sau đó, ông gia nhập quân đội và từng bước trưởng thành qua nhiều vị trí công tác.

Người chính trị viên trên trận địa

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Viết Xuân công tác tại một đơn vị pháo cao xạ.

Ông được giao nhiệm vụ làm chính trị viên, vừa tham gia chiến đấu vừa động viên tinh thần cán bộ, chiến sĩ.

Ông luôn gần gũi với đồng đội, thường xuyên nhắc nhở mọi người giữ vững tinh thần và hoàn thành nhiệm vụ.

Trận chiến ác liệt

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân chiến đấu tại khu vực phía Tây Quảng Bình.

Máy bay Mỹ liên tục tấn công.

Trận địa rung chuyển bởi tiếng bom và tiếng pháo.

Trong lúc chỉ huy và động viên bộ đội chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng.

Một chân của ông bị thương nghiêm trọng.

Đồng đội muốn đưa ông về phía sau để cấp cứu.

Nhưng Nguyễn Viết Xuân không đồng ý.

Ông yêu cầu tiếp tục ở lại trận địa để động viên bộ đội.

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Trong những giây phút căng thẳng, Nguyễn Viết Xuân vẫn hướng về đồng đội và động viên:

“Nhằm thẳng quân thù, bắn!”

Lời hô ấy trở thành một trong những câu nói nổi tiếng của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Dù đang bị thương, ông vẫn cố gắng giữ tinh thần chiến đấu cho đến khi hy sinh.

Nguyễn Viết Xuân mất ngày 18 tháng 11 năm 1964, khi mới 30 tuổi.

Một người chính trị viên giữa lửa đạn

Nguyễn Viết Xuân không chỉ là người trực tiếp chiến đấu.

Ông còn là người giữ tinh thần cho cả đơn vị.

Trong chiến tranh, khi bom đạn khiến con người dễ hoang mang và sợ hãi, một lời động viên đúng lúc có thể tạo nên sức mạnh rất lớn.

Nguyễn Viết Xuân đã làm điều đó ngay cả khi bản thân đang bị thương.

Dấu ấn còn lại

Sau khi hy sinh, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên ông được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị.

Câu nói “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” trở thành biểu tượng gắn liền với tên tuổi Nguyễn Viết Xuân và được nhắc lại trong nhiều tài liệu, bài học về truyền thống của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Câu chuyện thời hoa lửa

Nguyễn Viết Xuân ra đi khi tuổi đời còn trẻ.

Ông không để lại những câu chuyện về một cuộc sống bình yên, mà để lại hình ảnh một người lính đứng giữa trận địa, dù bị thương vẫn hướng về đồng đội.

Đó là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ đã sống và chiến đấu trong những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Ngày nay, khi hòa bình đã trở thành cuộc sống quen thuộc, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân nhắc chúng ta trân trọng hơn những gì mình đang có và ghi nhớ những người đã hy sinh cho đất nước.

Giữa tiếng bom đạn, người chiến sĩ bị thương vẫn hướng về đồng đội và hô vang: ‘Nhằm thẳng quân thù, bắn!’. Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống, nhưng tinh thần ấy vẫn còn vang vọng như một lời nhắc về lòng dũng cảm của người lính Việt Nam trong thời hoa lửa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn