NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, có những con người đã trở thành biểu tượng không chỉ bởi chiến công, mà bởi một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng làm rung động cả dân tộc. Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân là một con người như thế.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, quê ở xã Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của anh gắn liền với ruộng đồng và những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta, Nguyễn Viết Xuân sớm giác ngộ cách mạng và tình nguyện nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trong quân đội, Nguyễn Viết Xuân được phân công làm chính trị viên phó đại đội pháo cao xạ. Dù tuổi đời còn ít, nhưng anh luôn gương mẫu, gan dạ, sống chan hòa với đồng đội và đặc biệt có tinh thần trách nhiệm rất cao. Với anh, đã đứng trong hàng ngũ quân đội thì không được phép lùi bước trước kẻ thù.
Năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn ác liệt. Quân ta phải đối mặt với hỏa lực cực mạnh của địch, đặc biệt là máy bay và pháo binh yểm trợ từ xa. Trong một trận chiến đấu quyết liệt nhằm bảo vệ trận địa pháo, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân bị máy bay địch bắn phá dữ dội. Khói lửa mù mịt, nhiều chiến sĩ bị thương, trận địa đứng trước nguy cơ bị phá hủy.
Trong lúc đang trực tiếp chỉ huy chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng, máu chảy nhiều, không thể đứng vững. Nhưng giữa lằn ranh sống – chết, anh không nghĩ đến bản thân, mà chỉ lo trận địa pháo không được phép im tiếng. Nhìn thấy đồng đội có phần dao động trước hỏa lực địch, Nguyễn Viết Xuân đã dồn hết sức lực còn lại, hô vang khẩu lệnh bất hủ:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tiếng hô ấy vang lên giữa khói lửa chiến trường, mạnh mẽ, dứt khoát, như mệnh lệnh từ trái tim của người chiến sĩ cách mạng. Ngay lập tức, tinh thần chiến đấu của đơn vị được vực dậy. Các pháo thủ bình tĩnh ngắm bắn, liên tiếp bắn rơi máy bay địch, giữ vững trận địa, góp phần bảo vệ lực lượng bộ binh đang tiến công.
Sau trận chiến ấy, Nguyễn Viết Xuân hy sinh vì vết thương quá nặng. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp hưởng niềm vui chiến thắng, chưa kịp trở về với gia đình. Nhưng câu nói của anh đã ở lại mãi với quân đội và nhân dân Việt Nam, trở thành khẩu hiệu chiến đấu, biểu tượng cho tinh thần quyết chiến, quyết thắng.
Chiến thắng Điện Biên Phủ sau đó đã “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, buộc thực dân Pháp phải ký Hiệp định Giơ-ne-vơ, chấm dứt chiến tranh xâm lược ở Việt Nam. Trong thắng lợi vĩ đại ấy, có phần máu xương và tinh thần bất khuất của những người như Nguyễn Viết Xuân.
Sau này, anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học, đơn vị quân đội – như một lời nhắc nhở thế hệ sau về tinh thần dám hy sinh, dám đứng mũi chịu sào vì Tổ quốc.
Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân cho thấy: có những anh hùng không cần nhiều lời nói, không cần chiến công kéo dài hàng năm tháng. Chỉ một khoảnh khắc sống trọn vẹn vì đất nước cũng đủ để tên tuổi họ sống mãi cùng lịch sử dân tộc.



