Cựu chiến binh

NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

Hưng Yên14/12/2025Nguyễn Viết Lộc 4B (trường tiểu học Thuỵ Xuân xã Đông Thuỵ Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân thuần phác. Tuổi thơ của anh trôi qua giữa những ngày quê hương còn nghèo khó nhưng giàu nghĩa tình. Ngay từ nhỏ, Nguyễn Viết Xuân đã sớm chứng kiến cảnh đất nước bị chia cắt, bom đạn gieo rắc khắp làng quê, để lại trong anh nỗi căm phẫn và khát vọng được đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Khi trưởng thành, anh gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trở thành một chiến sĩ pháo binh – binh chủng đòi hỏi ý chí vững vàng và tinh thần kỷ luật cao.

Trong đơn vị, Nguyễn Viết Xuân là người giản dị, điềm đạm và tận tụy với nhiệm vụ. Anh luôn gương mẫu trong huấn luyện, sẵn sàng chia sẻ khó khăn với đồng đội. Dù cuộc sống chiến trường vô cùng gian khổ, anh chưa từng than vãn, bởi anh tin rằng mỗi ngày mình đứng vững nơi trận địa là thêm một ngày góp phần bảo vệ quê hương, bảo vệ những người thân yêu ở hậu phương.

Năm 1964, trong một trận chiến ác liệt ở miền Bắc, đơn vị pháo binh của Nguyễn Viết Xuân bị máy bay Mỹ tấn công dữ dội. Bom đạn trút xuống liên hồi, nhiều khẩu pháo bị hư hỏng, trận địa bị khói lửa bao trùm. Trong lúc chiến đấu căng thẳng, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng, máu chảy nhiều, sức lực dần cạn kiệt. Tuy nhiên, thay vì rời trận địa, anh vẫn cố gắng bám trụ, động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Trong thời khắc quyết định, khi tinh thần chiến sĩ có phần dao động trước hỏa lực mạnh của đối phương, Nguyễn Viết Xuân đã dồn hết sức lực còn lại, cất cao tiếng hô vang dội giữa tiếng bom đạn: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Khẩu lệnh ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà còn là lời hiệu triệu đầy khí phách, thổi bùng lên tinh thần quyết tâm của toàn đơn vị. Ngay sau đó, các khẩu pháo đồng loạt nhả đạn, bắn rơi nhiều máy bay địch, bảo vệ vững chắc trận địa.

Sau trận chiến, Nguyễn Viết Xuân không qua khỏi vì vết thương quá nặng. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và quê hương. Khẩu lệnh cuối cùng của anh trở thành câu nói bất hủ, được truyền lại trong toàn quân như biểu tượng của ý chí kiên cường, tinh thần quyết chiến, quyết thắng của bộ đội Việt Nam.

Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học và đơn vị quân đội. Câu chuyện về người chính trị viên pháo binh đã ngã xuống nhưng vẫn kịp truyền đi ngọn lửa chiến đấu là minh chứng sống động cho sức mạnh tinh thần của con người Việt Nam trong chiến tranh – sức mạnh không gì có thể khuất phục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn