Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VIẾT XUÂN: “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

NGUYỄN VIẾT XUÂN: “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

Phú Thọ14/08/2026Đoàn xã Ninh Gia (Ninh Gia)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VIẾT XUÂN: “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, có biết bao người lính đã chiến đấu và hy sinh để bảo vệ từng tấc đất của quê hương. Họ ra trận khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo hành trang giản dị là tình yêu quê hương, niềm tin vào ngày đất nước thống nhất và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Trong số những người chiến sĩ ấy, có một người đã trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường, tinh thần chiến đấu bất khuất và lòng dũng cảm trước bom đạn quân thù.

Đó là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân.

Một người lính trưởng thành từ gian khó

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình có hoàn cảnh khó khăn.

Tuổi thơ của ông gắn liền với cuộc sống của người dân lao động trong những năm đất nước còn chịu nhiều áp bức, chiến tranh và nghèo đói.

Những năm tháng ấy đã giúp Nguyễn Viết Xuân sớm hình thành trong mình sự chịu khó, nghị lực và tình yêu quê hương.

Khi trưởng thành, ông tham gia quân đội.

Từ một người thanh niên bình dị, Nguyễn Viết Xuân trở thành người chiến sĩ.

Quân ngũ đã rèn luyện cho ông tác phong kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và ý thức đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.

Trong những năm tháng chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân luôn thể hiện tinh thần nghiêm túc, kiên cường và sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn.

Đối với ông, người lính không chỉ cần có sức khỏe và kỹ năng chiến đấu.

Người lính còn phải có bản lĩnh.

Bởi trên chiến trường, có những thời điểm mà điều quyết định không còn là sức mạnh của vũ khí, mà chính là tinh thần của người cầm súng.

Những năm tháng chiến đấu

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ vùng trời miền Bắc.

Đó là một cuộc chiến vô cùng ác liệt.

Máy bay Mỹ liên tục tiến hành các cuộc đánh phá.

Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Mỗi lần máy bay địch xuất hiện, những người lính phòng không lại bước vào trạng thái chiến đấu.

Họ phải quan sát bầu trời.

Xác định hướng máy bay.

Phối hợp với nhau.

Và chiến đấu trong điều kiện luôn phải đối mặt với hiểm nguy.

Nguyễn Viết Xuân là một người lính có kinh nghiệm và tinh thần trách nhiệm cao.

Ông luôn động viên đồng đội bình tĩnh, giữ vững vị trí và hoàn thành nhiệm vụ.

Ông hiểu rằng nếu một người mất bình tĩnh, cả trận địa có thể gặp nguy hiểm.

Vì vậy, trong những giờ phút căng thẳng nhất, ông luôn cố gắng trở thành điểm tựa tinh thần cho đồng đội.

Trận chiến định mệnh

Năm 1964, cuộc chiến đấu tại khu vực miền Tây Quảng Bình diễn ra vô cùng ác liệt.

Đơn vị của Nguyễn Viết Xuân được giao nhiệm vụ chiến đấu chống máy bay địch.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, máy bay Mỹ tổ chức một cuộc đánh phá dữ dội.

Bom đạn trút xuống trận địa.

Khói lửa bao phủ.

Mặt đất rung chuyển.

Trong điều kiện đó, những người lính vẫn phải giữ vững vị trí.

Không ai được phép hoảng loạn.

Không ai được phép bỏ vị trí.

Bởi phía trước họ là nhiệm vụ bảo vệ trận địa và bảo vệ đồng đội.

Nguyễn Viết Xuân vẫn bình tĩnh chỉ huy và động viên anh em chiến đấu.

Ông liên tục nhắc nhở mọi người giữ vững tinh thần.

Nhưng rồi một quả bom đã nổ gần vị trí của ông.

Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng.

Một chân của ông bị thương nghiêm trọng.

Máu chảy.

Cơn đau dữ dội.

Những người đồng đội nhanh chóng tìm cách đưa ông ra khỏi vị trí chiến đấu.

Họ muốn cứu người chỉ huy của mình.

Nhưng Nguyễn Viết Xuân không đồng ý rời trận địa.

Ông hiểu rằng trận chiến vẫn đang tiếp diễn.

Máy bay địch vẫn còn trên bầu trời.

Đồng đội vẫn đang chiến đấu.

Và nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.

Trong hoàn cảnh ấy, ông không nghĩ đến bản thân trước tiên.

Ông nghĩ đến trận địa.

Nghĩ đến đồng đội.

Nghĩ đến nhiệm vụ.

Nguyễn Viết Xuân yêu cầu đồng đội đặt ông ở vị trí có thể tiếp tục chỉ huy.

Dù bị thương nặng, ông vẫn cố gắng động viên mọi người.

Ông muốn những người lính xung quanh mình hiểu rằng:

Không được sợ hãi.

Không được bỏ vị trí.

Phải tiếp tục chiến đấu.

Và rồi, trong thời khắc quyết liệt ấy, Nguyễn Viết Xuân đã hô vang câu nói trở thành biểu tượng:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng một sức mạnh tinh thần vô cùng lớn.

Đó không chỉ là lời động viên đồng đội.

Đó còn là sự khẳng định ý chí của một người lính trước kẻ thù.

Dù bị thương.

Dù đau đớn.

Dù đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết.

Nguyễn Viết Xuân vẫn không khuất phục.

Ông muốn đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Và những người lính bên cạnh ông đã tiếp tục nhiệm vụ.

Trận địa vẫn vang tiếng súng.

Những người chiến sĩ vẫn giữ vững vị trí.

Họ chiến đấu bằng tất cả tinh thần và quyết tâm.

Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh sau đó.

Ông ra đi khi tuổi đời mới chỉ khoảng 30 tuổi.

Một người lính trẻ.

Một cuộc đời còn rất nhiều điều chưa kịp thực hiện.

Nhưng ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho đất nước.

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Sau khi Nguyễn Viết Xuân hy sinh, câu nói của ông được truyền đi trong quân đội và trở thành một khẩu hiệu chiến đấu nổi tiếng.

Nhưng điều quan trọng không nằm ở việc câu nói ấy được nhắc lại bao nhiêu lần.

Điều quan trọng nằm ở tinh thần phía sau câu nói ấy.

Đó là tinh thần không khuất phục.

Là bản lĩnh trước khó khăn.

Là ý chí đặt nhiệm vụ lên trên sự an nguy của bản thân.

Là tinh thần động viên đồng đội trong thời khắc khó khăn nhất.

Nguyễn Viết Xuân không nói những lời dài.

Ông chỉ nói một câu.

Nhưng câu nói ấy xuất phát từ chính hành động của ông.

Ông đã bị thương nhưng vẫn ở lại.

Ông đau đớn nhưng vẫn động viên đồng đội.

Ông biết hiểm nguy nhưng vẫn không lùi bước.

Vì vậy, câu nói ấy có sức mạnh đặc biệt.

Bởi đó không phải là lời nói của một người đứng ngoài trận chiến.

Đó là lời nói của một người đang trực tiếp đối mặt với cái chết.

Và chính vì thế, nó đã trở thành biểu tượng.

Một người lính – một tấm gương về bản lĩnh

Sau khi hy sinh, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên tuổi của ông được nhắc đến trong nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ và thanh niên Việt Nam.

Nhưng nếu chỉ nhớ Nguyễn Viết Xuân bằng một câu nói thì chưa đủ.

Điều đáng nhớ nhất ở ông là cách ông sống và cách ông đối diện với thử thách.

Ông không phải người không biết sợ.

Ông cũng là một con người bằng xương bằng thịt.

Ông cũng biết đau.

Nhưng khi đất nước và đồng đội cần, ông đã vượt lên trên nỗi đau của bản thân.

Đó chính là bản lĩnh của một người chiến sĩ.

Bài học cho tuổi trẻ hôm nay

Ngày nay, đất nước đã hòa bình.

Tuổi trẻ Việt Nam không còn phải đối mặt với bom đạn như Nguyễn Viết Xuân.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tuổi trẻ không cần bản lĩnh.

Mỗi thời đại đều có những khó khăn riêng.

Nếu ngày trước, cha anh phải chiến đấu chống quân xâm lược thì ngày nay, thế hệ trẻ phải đối mặt với những thử thách trong học tập, lao động, khoa học công nghệ và xây dựng quê hương.

Có những người trẻ thất bại một lần đã muốn bỏ cuộc.

Có người gặp một chút khó khăn đã nản chí.

Có người sợ trách nhiệm.

Có người ngại nhận việc khó.

Có người chỉ muốn chọn những con đường dễ dàng.

Nhìn lại cuộc đời Nguyễn Viết Xuân, chúng ta có thể tự hỏi:

Nếu một người lính bị thương nặng vẫn có thể động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu, thì chúng ta có thể làm gì khi gặp những khó khăn trong cuộc sống hôm nay?

Câu trả lời không nhất thiết phải là những việc lớn lao.

Đôi khi, chỉ cần:

Không bỏ cuộc khi học tập gặp khó khăn.

Không trốn tránh khi được giao nhiệm vụ.

Không bỏ mặc đồng đội khi họ cần sự giúp đỡ.

Không ngại khó khi tham gia hoạt động cộng đồng.

Không nản lòng khi một chương trình chưa đạt kết quả như mong muốn.

Đó chính là tinh thần “nhằm thẳng” theo nghĩa đẹp nhất trong thời bình: biết xác định mục tiêu và kiên trì hướng tới mục tiêu ấy.

Tuổi trẻ cần có mục tiêu

Câu chuyện Nguyễn Viết Xuân còn gợi cho chúng ta một bài học về mục tiêu.

Người lính trên chiến trường phải biết mình chiến đấu vì điều gì.

Nếu không có mục tiêu, con người rất dễ dao động trước khó khăn.

Tuổi trẻ hôm nay cũng vậy.

Mỗi người cần có một mục tiêu cho cuộc đời mình.

Có thể là học tập.

Có thể là nghề nghiệp.

Có thể là xây dựng gia đình.

Có thể là đóng góp cho quê hương.

Có thể là trở thành một người cán bộ tận tâm phục vụ Nhân dân.

Có thể là một đoàn viên tích cực, luôn tiên phong trong các phong trào tình nguyện.

Mục tiêu khác nhau, nhưng điều quan trọng là đã lựa chọn thì phải có trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Nguyễn Viết Xuân đã chọn con đường của người lính.

Và ông đã đi đến tận cùng con đường ấy bằng lòng dũng cảm.

Từ người anh hùng đến trách nhiệm của đoàn viên, thanh niên

Đối với đoàn viên, thanh niên, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân càng có ý nghĩa.

Trong hoạt động Đoàn, có những lúc công việc rất thuận lợi.

Nhưng cũng có lúc thiếu người.

Thiếu kinh phí.

Thời tiết không thuận lợi.

Người dân chưa hiểu ngay.

Chương trình phát sinh khó khăn.

Những lúc như vậy, điều cần nhất không phải là than phiền.

Điều cần nhất là bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm.

Một đoàn viên có thể nói:

“Việc khó, tôi làm.”

Một thanh niên có thể nói:

“Người dân cần, tôi hỗ trợ.”

Một cán bộ Đoàn có thể nói:

“Đã nhận nhiệm vụ thì phải cố gắng hoàn thành.”

Đó chính là tinh thần của tuổi trẻ.

Và đó cũng là cách chúng ta biến những bài học lịch sử thành hành động thực tế.

Hãy “nhằm thẳng” vào mục tiêu của mình

Ngày nay, chúng ta không cần phải “nhằm thẳng quân thù mà bắn”.

Nhưng mỗi người trẻ vẫn cần có một mục tiêu để “nhằm thẳng” tới.

Nhằm thẳng vào tri thức.

Nhằm thẳng vào sự tiến bộ.

Nhằm thẳng vào những điều tốt đẹp.

Nhằm thẳng vào khát vọng xây dựng quê hương.

Và khi gặp khó khăn, đừng vội quay đầu.

Hãy nhớ rằng:

Khó khăn chỉ là thử thách trên con đường đi đến mục tiêu.

Nếu hôm nay chưa làm được, ngày mai làm tiếp.

Nếu thất bại, rút kinh nghiệm.

Nếu gặp trở ngại, tìm cách tháo gỡ.

Nếu đồng đội gặp khó khăn, cùng nhau giải quyết.

Đó chính là tinh thần của một thế hệ trẻ có bản lĩnh.

Lời nhắn gửi từ người chiến sĩ năm xưa

Hơn 60 năm đã trôi qua kể từ ngày Nguyễn Viết Xuân hy sinh.

Chiến tranh đã lùi xa.

Những trận địa năm xưa giờ đã trở thành những vùng quê thanh bình.

Những người trẻ hôm nay được lớn lên trong hòa bình.

Nhưng câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” vẫn còn được nhắc đến.

Bởi phía sau câu nói ấy là cả một tinh thần:

Không sợ hãi.

Không đầu hàng.

Không bỏ cuộc.

Không trốn tránh trách nhiệm.

Và quan trọng nhất:

Khi tập thể cần, hãy biết đứng lên.

Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ông không được nhìn thấy đất nước thống nhất.

Không được chứng kiến những thành quả mà thế hệ sau có được.

Nhưng chính sự hy sinh của ông và hàng triệu người khác đã góp phần tạo nên nền hòa bình hôm nay.

Vì vậy, cách tốt nhất để thế hệ trẻ tưởng nhớ những người như Nguyễn Viết Xuân không chỉ là nhắc lại tên tuổi của họ.

Mà là sống xứng đáng với những gì họ đã hy sinh.

Hãy học tập nghiêm túc.

Hãy làm việc có trách nhiệm.

Hãy sống tử tế.

Hãy biết sẻ chia.

Hãy dám nhận nhiệm vụ.

Hãy dám vượt qua khó khăn.

Hãy sẵn sàng cống hiến cho quê hương.

Bởi nếu thế hệ cha anh đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, thì tuổi trẻ hôm nay hãy dùng tri thức, sức sáng tạo, lòng nhiệt huyết và trách nhiệm để xây dựng Tổ quốc.

Nguyễn Viết Xuân đã để lại một câu nói bất hủ giữa chiến trường.

Nhưng điều quý giá nhất mà ông để lại không phải chỉ là câu nói.

Đó là một tinh thần sống.

Một tinh thần không khuất phục trước khó khăn.

Một tinh thần luôn hướng về nhiệm vụ.

Một tinh thần biết động viên đồng đội.

Một tinh thần dám hy sinh vì điều lớn lao hơn bản thân mình.

Và hôm nay, mỗi khi gặp khó khăn, chúng ta có thể nhớ đến người chiến sĩ ấy để tự nhắc mình:

Hãy xác định mục tiêu, giữ vững niềm tin và dũng cảm tiến về phía trước.

Bởi tuổi trẻ chỉ có một lần.

Hãy sống sao cho những năm tháng tuổi trẻ của mình không trôi qua vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn