NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có những con người đã biến lòng yêu nước thành sức mạnh chiến đấu, biến sự hy sinh của bản thân thành lời hiệu triệu cho đồng đội. Nguyễn Viết Xuân là một trong những người lính như thế. Hình ảnh người chính trị viên với đôi chân bị thương vẫn kiên cường đứng bên trận địa, động viên đồng đội chiến đấu đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và ý chí bất khuất của người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chìm trong chiến tranh, ông sớm tham gia cách mạng và trưởng thành qua thực tiễn chiến đấu. Sau nhiều năm rèn luyện trong quân đội, ông được giao nhiệm vụ Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 Pháo cao xạ, Sư đoàn 325, Quân khu 4.
Năm 1964, khi cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ ngày càng ác liệt, các đơn vị phòng không phải thường xuyên đối mặt với những đợt máy bay địch đánh phá. Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Viết Xuân luôn có mặt tại trận địa, vừa trực tiếp chỉ huy, vừa làm công tác tư tưởng, động viên cán bộ, chiến sĩ giữ vững tinh thần chiến đấu.
Ngày 18/11/1964, tại miền Tây tỉnh Quảng Bình, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân bước vào một trận chiến đấu quyết liệt chống máy bay Mỹ. Trận địa liên tục hứng chịu bom đạn. Giữa lúc chiến đấu, ông bị thương nặng. Thế nhưng, thay vì rời khỏi trận địa, Nguyễn Viết Xuân vẫn kiên cường ở lại, động viên các chiến sĩ tiếp tục chiến đấu.
Trong thời khắc quyết liệt ấy, ông đã hô vang câu nói trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu bất khuất:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Lời nói ngắn gọn nhưng đầy sức mạnh ấy không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu, mà còn là sự khẳng định ý chí không khuất phục trước bom đạn của người chiến sĩ. Dù bị thương, Nguyễn Viết Xuân vẫn hướng về trận địa, tiếp thêm tinh thần cho đồng đội. Sau đó, ông anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân đã để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong đồng đội và nhân dân. Nhưng vượt lên trên nỗi đau mất mát, hình ảnh của ông trở thành biểu tượng cho lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và ý chí quyết chiến, quyết thắng của người quân nhân cách mạng.
Tên tuổi Nguyễn Viết Xuân gắn liền với câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”, một câu nói đã vượt ra khỏi phạm vi của một trận đánh để trở thành biểu tượng tinh thần của cả một thế hệ. Đó là lời nhắc nhở về một thời kỳ mà mỗi người lính phải đối mặt với sự sống và cái chết, nhưng vẫn đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến trường năm xưa nay đã trở thành những miền đất hòa bình. Thế nhưng, hình ảnh Nguyễn Viết Xuân vẫn được nhắc nhớ như một người chính trị viên kiên cường, người đã dùng chính những phút giây cuối cùng của cuộc đời để truyền lửa chiến đấu cho đồng đội. Sự hy sinh của ông không khép lại một câu chuyện, mà mở ra một biểu tượng về bản lĩnh và lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.



