Bài viết

NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN”

Thái Nguyên08/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. Tuổi trẻ từ một miền quê nghèo

Có những con người sinh ra giữa sự bình dị của làng quê, nhưng khi Tổ quốc cần, họ bước ra khỏi cuộc sống thường ngày để trở thành biểu tượng của một thời đại. Nguyễn Viết Xuân là một con người như vậy.

Ông sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Đó là một vùng quê thuần nông, nơi những cánh đồng lúa trải dài và cuộc sống người dân gắn chặt với đất đai.

Tuổi thơ của Nguyễn Viết Xuân không gắn với những ước mơ lớn lao. Ông lớn lên như bao người nông dân khác: quen với ruộng đồng, quen với những ngày lao động vất vả để đổi lấy bữa cơm giản dị.

Nhưng cũng chính từ mảnh đất bình dị ấy, trong lòng ông đã sớm nhen lên một tình yêu quê hương sâu sắc. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tình yêu ấy dần biến thành một khát vọng lớn hơn: được góp phần bảo vệ Tổ quốc.

II. Con đường người lính

Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ, đất nước đứng trước những thử thách vô cùng khắc nghiệt. Tiếng súng chiến tranh không chỉ vang lên ở chiến trường mà còn vọng đến từng làng quê.

Trước lời gọi của Tổ quốc, Nguyễn Viết Xuân đã tình nguyện nhập ngũ.

Trong quân đội, ông nhanh chóng trở thành một người lính gương mẫu. Không phải vì ông nói những lời hào hùng, mà vì ông luôn là người chịu khó, kiên cường và hết lòng vì đồng đội.

Đối với Nguyễn Viết Xuân, chiến đấu không phải để trở thành anh hùng. Ông chỉ nghĩ đơn giản rằng:
nếu đất nước đang bị xâm lược, thì người thanh niên nào cũng phải đứng lên.

III. Những năm tháng khốc liệt

Chiến trường những năm 1960 là nơi thử thách ý chí của mỗi người lính.

Bom đạn, thiếu thốn, gian khổ… tất cả trở thành một phần của cuộc sống hằng ngày.

Nhưng trong những hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, Nguyễn Viết Xuân vẫn luôn giữ được sự bình tĩnh và tinh thần lạc quan. Đồng đội nhớ về ông như một người ít nói nhưng rất kiên định.

Khi chiến đấu, ông luôn là người đứng ở vị trí nguy hiểm nhất. Không phải vì ông muốn chứng tỏ bản thân, mà vì ông tin rằng người lính phải đặt nhiệm vụ lên trước sự an toàn của chính mình.

IV. Khoảnh khắc bất tử

Một ngày năm 1964, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối đầu với hỏa lực mạnh từ phía địch.

Đạn pháo nổ dồn dập. Khói lửa phủ kín trận địa.

Trong lúc đó, các chiến sĩ pháo binh của ta gặp khó khăn trong việc điều chỉnh mục tiêu. Tình hình trở nên vô cùng căng thẳng.

Giữa làn bom đạn, Nguyễn Viết Xuân đứng lên quan sát trận địa.

Dù biết rõ nguy hiểm, ông vẫn dũng cảm chỉ huy đồng đội tiếp tục chiến đấu.

Trong khoảnh khắc ấy, ông đã hô vang một câu nói sau này trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ấy vang lên giữa khói lửa như một mệnh lệnh, như một lời khẳng định rằng người lính Việt Nam không bao giờ lùi bước trước kẻ thù.

Không lâu sau đó, Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh.

Nhưng tiếng hô của ông vẫn tiếp tục sống trong trái tim của những người lính trên chiến trường.

V. Sự im lặng sau trận chiến

Sau trận đánh, khói súng dần tan.

Những người đồng đội đứng lặng trước nơi Nguyễn Viết Xuân ngã xuống.

Không ai nói nhiều. Nhưng tất cả đều hiểu rằng, sự hy sinh của ông không chỉ giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, mà còn trở thành một nguồn sức mạnh tinh thần cho những người ở lại.

Từ khoảnh khắc ấy, Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một người lính bình thường nữa. Ông đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu kiên cường.

VI. Dư âm của lịch sử

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình và phát triển.

Nhưng mỗi khi nhắc đến câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”, người ta lại nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ năm xưa.

Nguyễn Viết Xuân không để lại những bài diễn văn lớn lao. Ông chỉ để lại một câu nói, một hành động và một sự hy sinh.

Nhưng chính những điều giản dị ấy đã làm nên một câu chuyện thời hoa lửa – câu chuyện về lòng yêu nước, về trách nhiệm và về sự hy sinh vì Tổ quốc.

VII. Lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, khi chiến tranh đã trở thành quá khứ, những câu chuyện như của Nguyễn Viết Xuân vẫn mang một ý nghĩa sâu sắc.

Chúng nhắc nhở chúng ta rằng:
hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu và sự hy sinh của biết bao con người.

Chúng ta có thể không phải cầm súng như thế hệ đi trước, nhưng chúng ta vẫn có trách nhiệm xây dựng đất nước bằng tri thức, bằng lao động và bằng tinh thần trách nhiệm.

Bởi lẽ, lịch sử không chỉ được viết bằng những trận chiến, mà còn được tiếp nối bằng cách mỗi thế hệ sống xứng đáng với những người đã hy sinh trước đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn