Bài viết

NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”

Tây Ninh07/05/2026THPT Đông Thạnh (THPT Đông Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA ĐỎ: NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!” Câu chuyện của anh Nguyễn Viết Xuân: Anh Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Từ nhỏ, anh đã sớm thể hiện tinh thần kỷ luật và ý chí kiên cường. Năm 1952, anh nhập ngũ và nhanh chóng trở thành một cán bộ chỉ huy pháo binh. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, anh trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt, đặc biệt là tại chiến trường miền Nam. Ngày 18/11/1964, trong một trận chiến đấu quyết liệt, khi trận địa pháo của ta bị địch đánh phá dữ dội, anh Nguyễn Viết Xuân dù bị thương vẫn không rời vị trí. Anh đứng giữa làn đạn, dõng dạc hô vang khẩu lệnh: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn! Khẩu lệnh ấy đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu, tiếp thêm sức mạnh cho đong đội kiên cường chiến đấu. Anh hy sinh anh dũng ngay sau đó, nhưng tinh thần của anh vẫn sống mãi, trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu bất khuất của quân đội ta. Khi đọc về anh Nguyễn Viết Xuân, điều khiến em ấn tượng nhất không chỉ là sự hy sinh, mà là tinh thần không lùi bước trước nguy hiểm. Giữa hoàn cảnh mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, anh vẫn giữ được sự bình tĩnh và quyết đoán đáng kinh ngạc. Là một học sinh sống trong thời bình, em tự hỏi: nếu ở trong hoàn cảnh đó, liệu mình có đủ dũng khí như anh không? Câu trả lời có lẽ là rất khó. Chính vì vậy, sự hy sinh của anh càng trở nên lớn lao và đáng trân trọng hơn. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” không chỉ là một khẩu lệnh chiến đấu, mà còn là biểu hiện của một tinh thần: dám đối mặt, dám hành động, không chùn bước trước thử thách. Điều này khiến em nhận ra rằng, trong cuộc sống hiện tại, nhiều khi chúng em lại dễ dàng bỏ cuộc trước những khó khăn rất nhỏ. Đọc về anh, em thấy những áp lực học tập hay những thất bại cá nhân của mình trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều. Từ đó, em hiểu rằng mình cần phải mạnh mẽ hơn, kiên trì hơn và có trách nhiệm hơn với bản thân cũng như tương lai của mình. Câu chuyện về anh Nguyễn Viết Xuân không chỉ giúp em hiểu thêm về lịch sử, mà còn như một lời nhắc nhở: Tuổi trẻ không chỉ là thời gian để sống, mà còn là thời gian để rèn luyện và cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn