Nguyễn Viết Xuân – “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ nhỏ, Nguyễn Viết Xuân đã chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, nhân dân sống trong cảnh đói nghèo và áp bức. Chính điều đó đã hun đúc trong ông lòng yêu nước sâu sắc cùng ý chí chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Ngay từ khi còn trẻ, Nguyễn Viết Xuân đã tham gia lực lượng quân đội nhân dân Việ
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ nhỏ, Nguyễn Viết Xuân đã chứng kiến cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, nhân dân sống trong cảnh đói nghèo và áp bức. Chính điều đó đã hun đúc trong ông lòng yêu nước sâu sắc cùng ý chí chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
Ngay từ khi còn trẻ, Nguyễn Viết Xuân đã tham gia lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam. Trong quân ngũ, ông nổi tiếng là người gan dạ, nghiêm túc và có tinh thần trách nhiệm cao. Dù ở bất cứ nhiệm vụ nào, ông cũng luôn hoàn thành xuất sắc và được đồng đội yêu quý, tin tưởng.
Sau chiến thắng Chiến thắng Điện Biên Phủ, đất nước tạm thời chia cắt hai miền. Đế quốc Mỹ ngày càng tăng cường chiến tranh ở miền Nam Việt Nam và liên tục phá hoại miền Bắc bằng bom đạn. Trước tình hình đó, Nguyễn Viết Xuân tiếp tục tham gia chiến đấu trong lực lượng pháo binh của quân đội ta.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ông là chính trị viên đại đội pháo cao xạ — lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ bầu trời miền Bắc trước các cuộc tấn công của máy bay Mỹ. Công việc của các chiến sĩ pháo cao xạ vô cùng nguy hiểm. Họ thường xuyên phải chiến đấu giữa bom rơi, đạn nổ và đối mặt với các đợt oanh tạc dữ dội của kẻ thù.
Dù chiến tranh vô cùng ác liệt nhưng Nguyễn Viết Xuân luôn giữ vững tinh thần lạc quan và ý chí quyết tâm chiến đấu. Ông thường động viên đồng đội phải bình tĩnh, kiên cường và tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Trong mắt đồng đội, ông không chỉ là người chỉ huy tận tụy mà còn là tấm gương sáng về lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước.
Năm 1964, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân và hải quân. Máy bay Mỹ liên tục ném bom vào nhiều địa phương nhằm phá hoại các tuyến đường giao thông, cầu cống và căn cứ quân sự của ta. Các trận chiến trên bầu trời ngày càng trở nên ác liệt.
Trong một trận chiến đấu chống máy bay Mỹ tại vùng núi phía Bắc, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường chiến lược quan trọng. Hôm ấy, bầu trời vang rền tiếng động cơ máy bay địch. Từng tốp máy bay Mỹ lao xuống ném bom và bắn phá dữ dội vào trận địa của quân ta.
Khói lửa bao trùm khắp nơi. Đất đá tung lên mù mịt bởi những tiếng nổ chát chúa. Dù vậy, các chiến sĩ pháo cao xạ vẫn kiên cường bám trụ trận địa để chiến đấu. Nguyễn Viết Xuân liên tục chạy khắp các vị trí để động viên đồng đội và chỉ huy chiến đấu.
Khi trận chiến đang diễn ra ác liệt, một loạt bom của địch nổ gần trận địa khiến nhiều chiến sĩ bị thương. Bản thân Nguyễn Viết Xuân cũng bị thương nặng. Máu chảy đầm đìa nhưng ông vẫn không rời vị trí chiến đấu. Nhìn máy bay địch tiếp tục lao tới, ông hiểu rằng nếu chùn bước, quân thù sẽ tiếp tục phá hoại quê hương và gây thêm nhiều đau thương cho nhân dân.
Giữa tiếng bom đạn dữ dội, Nguyễn Viết Xuân đã hô vang một câu nói bất hủ:
— “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Tiếng hô mạnh mẽ ấy vang lên giữa chiến trường khói lửa như tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Các chiến sĩ pháo cao xạ lập tức siết chặt tay súng, kiên cường chiến đấu và bắn trả quyết liệt vào máy bay địch.
Câu nói của Nguyễn Viết Xuân đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu đầy khí phách, thể hiện tinh thần dũng cảm và ý chí quyết tâm đánh thắng quân xâm lược của quân đội Việt Nam. Dù bị thương rất nặng, ông vẫn tiếp tục động viên đồng đội chiến đấu cho đến khi anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân khiến đồng đội và nhân dân vô cùng xúc động. Hình ảnh người chính trị viên bị thương nhưng vẫn hiên ngang giữa bom đạn, cất cao tiếng hô quyết chiến đã trở thành biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Sau khi hy sinh, Nguyễn Viết Xuân được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” của ông trở thành khẩu hiệu nổi tiếng cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân và dân ta trong suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Ngày nay, tên tuổi Nguyễn Viết Xuân được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị quân đội trên khắp cả nước. Những câu chuyện về ông vẫn được kể lại trong các bài học lịch sử, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lòng yêu nước và sự hy sinh to lớn của cha ông.
Câu chuyện thời hoa lửa về Nguyễn Viết Xuân không chỉ là câu chuyện về một người lính quả cảm mà còn là bài học sâu sắc về tinh thần trách nhiệm, ý chí kiên cường và lòng trung thành với Tổ quốc. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, biết bao người chiến sĩ đã sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ và mạng sống để bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc.
Hình ảnh Nguyễn Viết Xuân giữa chiến trường bom đạn, với tiếng hô vang đầy khí phách, mãi mãi là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước Việt Nam. Tinh thần ấy sẽ luôn được các thế hệ hôm nay và mai sau ghi nhớ, tiếp nối và phát huy trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước.


