NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, có những người lính đã trở thành biểu tượng không chỉ bởi sự hy sinh, mà còn bởi một câu nói ngắn gọn, mạnh mẽ, vang lên giữa khói lửa chiến trường. Đó là Nguyễn Viết Xuân, người chiến sĩ quê ở Quảng Bình, người đã để lại câu nói nổi tiếng: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
1. Người con trai của miền quê Quảng Bình
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, có những người lính đã trở thành biểu tượng không chỉ bởi sự hy sinh, mà còn bởi một câu nói ngắn gọn, mạnh mẽ, vang lên giữa khói lửa chiến trường.
Đó là Nguyễn Viết Xuân, người chiến sĩ quê ở Quảng Bình, người đã để lại câu nói nổi tiếng:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngư Hóa, huyện Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Bình. Sinh ra trong một gia đình lao động, tuổi thơ của ông gắn với cuộc sống còn nhiều khó khăn của người dân miền Trung.
Những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh, tuổi trẻ của Nguyễn Viết Xuân cũng sớm gắn với con đường cách mạng. Năm 1952, khi mới 18 tuổi, ông nhập ngũ.
Từ một chàng trai trẻ của miền quê nghèo, Nguyễn Viết Xuân trở thành người chiến sĩ trong Quân đội nhân dân Việt Nam.
2. Tuổi trẻ trong quân ngũ
Những ngày đầu trong quân đội không hề dễ dàng.
Người lính phải rèn luyện từ những điều nhỏ nhất: kỷ luật, sức khỏe, kỹ thuật chiến đấu, khả năng chịu đựng gian khổ và trên hết là tinh thần đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.
Nguyễn Viết Xuân nhanh chóng trưởng thành trong môi trường ấy.
Ông từng chiến đấu trên chiến trường Lào, trải qua nhiều trận đánh và nhiều lần đối mặt với hiểm nguy. Những năm tháng chiến đấu giúp người lính trẻ ngày càng trưởng thành, có bản lĩnh và ý chí kiên cường.
Sau thời gian trực tiếp chiến đấu, ông được giao làm công tác chính trị trong đơn vị.
Đối với Nguyễn Viết Xuân, công tác chính trị không chỉ là tuyên truyền, động viên. Đó còn là việc cùng đồng đội vượt qua những thời khắc khó khăn nhất, giữ vững tinh thần chiến đấu khi bom đạn liên tục trút xuống.
3. Trở lại những ngày tháng ác liệt
Năm 1964, chiến tranh ngày càng diễn ra ác liệt trên miền Bắc.
Quảng Bình trở thành một trong những địa bàn chịu nhiều cuộc đánh phá của máy bay Mỹ. Các đơn vị phòng không phải thường xuyên chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Máy bay địch từ trên cao liên tục lao xuống.
Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Những người lính phòng không phải chiến đấu trong tiếng máy bay, tiếng bom nổ và những đợt bắn phá dữ dội.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Viết Xuân cùng đồng đội luôn ở vị trí sẵn sàng chiến đấu.
Không ai biết trận đánh nào sẽ là trận cuối cùng của mình.
4. Trận chiến định mệnh
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại một trận chiến đấu ở Quảng Bình, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với cuộc tập kích ác liệt của máy bay Mỹ.
Bom đạn liên tục trút xuống trận địa.
Trong lúc chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị máy bay địch bắn trọng thương.
Một chân của ông bị thương rất nặng.
Thông thường, trong tình huống ấy, người bị thương phải được đưa ra khỏi trận địa để cấp cứu.
Nhưng Nguyễn Viết Xuân không rời vị trí.
Dù bị thương, ông vẫn cố gắng bám trụ, hướng về phía đồng đội.
Ông hiểu rằng trận địa lúc ấy vẫn đang trong tình trạng nguy hiểm. Những người lính phòng không vẫn phải tiếp tục chiến đấu.
5. “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Giữa lúc trận chiến đang diễn ra ác liệt, Nguyễn Viết Xuân đã dùng đôi nạng hoặc điểm tựa để đứng lên, động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Từ người chiến sĩ đang bị thương, ông trở thành điểm tựa tinh thần cho cả đơn vị.
Và câu nói vang lên:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Không dài.
Không cầu kỳ.
Nhưng đó là mệnh lệnh của người chiến sĩ đối với đồng đội và cũng là lời khẳng định ý chí chiến đấu trong thời khắc sinh tử.
Câu nói ấy nhanh chóng trở thành biểu tượng.
Nó thể hiện một tinh thần rất đặc biệt của người lính cách mạng: dù bản thân bị thương, nhiệm vụ vẫn còn; dù đối mặt với hiểm nguy, tinh thần chiến đấu không được phép khuất phục.
Nguyễn Viết Xuân đã động viên đồng đội bằng chính sự kiên cường của mình.
6. Người chiến sĩ không rời trận địa
Điều khiến hình ảnh Nguyễn Viết Xuân trở nên xúc động không chỉ nằm ở câu nói nổi tiếng.
Đó còn là hành động của một người lính khi đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Ông hoàn toàn có thể được đưa đi cứu chữa.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, điều ông nghĩ đến trước hết là trận địa, là đồng đội và nhiệm vụ.
Đối với người lính, lòng dũng cảm không phải là không biết sợ.
Lòng dũng cảm là biết mình đang đứng trước nguy hiểm nhưng vẫn lựa chọn làm điều cần phải làm.
Nguyễn Viết Xuân đã lựa chọn như vậy.
Ông đứng bên đồng đội trong khi chính mình đang bị thương nặng.
7. Sự hy sinh của người chiến sĩ
Sau trận chiến, Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh.
Ông ra đi khi mới 30 tuổi.
Một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ đã được ông dành cho đất nước.
Từ một chàng trai miền quê Quảng Bình, Nguyễn Viết Xuân đã trở thành người chiến sĩ được đồng đội kính trọng và nhân dân ghi nhớ.
Sau khi hy sinh, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng vượt lên trên một danh hiệu, điều còn lại với các thế hệ sau chính là hình ảnh một người lính bị thương vẫn hướng về đồng đội và vẫn giữ vững ý chí chiến đấu.
8. Vì sao một câu nói có thể sống mãi?
Có những câu nói tồn tại trong sách vở.
Nhưng cũng có những câu nói được sinh ra từ chính những thời khắc đặc biệt của lịch sử.
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” là một câu nói như thế.
Nó không chỉ là khẩu lệnh trong một trận đánh.
Nó trở thành biểu tượng của ý chí, lòng quả cảm và tinh thần không khuất phục trước khó khăn.
Đối với những người từng sống trong chiến tranh, câu nói ấy gợi nhớ đến một thế hệ đã đi qua bom đạn bằng niềm tin rất giản dị: đất nước phải được độc lập, nhân dân phải được sống trong hòa bình.
Đối với thế hệ hôm nay, hoàn cảnh đã hoàn toàn khác.
Chúng ta không còn phải cầm súng ra trận.
Nhưng những thử thách của cuộc sống vẫn luôn tồn tại.
Đó có thể là khó khăn trong học tập, công việc; sự thất bại; những cám dỗ; áp lực; sự thiếu kiên trì hay tâm lý ngại khó, ngại khổ.
Trong những hoàn cảnh ấy, tinh thần Nguyễn Viết Xuân vẫn có giá trị.
9. Bài học dành cho tuổi trẻ hôm nay
Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân có thể gợi cho tuổi trẻ nhiều bài học.
Thứ nhất, phải có lý tưởng và mục tiêu rõ ràng.
Một người trẻ có mục tiêu sẽ biết mình cần làm gì và vì điều gì phải cố gắng.
Thứ hai, không đầu hàng trước khó khăn.
Khó khăn không phải là lý do để bỏ cuộc. Nhiều khi chính trong khó khăn, con người mới khám phá được sức mạnh của bản thân.
Thứ ba, phải có trách nhiệm với tập thể.
Nguyễn Viết Xuân không chỉ nghĩ đến bản thân. Trong thời khắc nguy hiểm, ông nghĩ đến đồng đội và nhiệm vụ chung.
Đây cũng là điều rất cần đối với thanh niên ngày nay.
Một đoàn viên tốt không chỉ hoàn thành phần việc của mình mà còn biết chia sẻ, hỗ trợ và cùng tập thể hoàn thành nhiệm vụ.
Thứ tư, phải biến tinh thần thành hành động.
Lòng yêu nước không chỉ nằm ở lời nói.
Với thanh niên hôm nay, yêu nước có thể bắt đầu từ việc học tập tốt, làm việc có trách nhiệm, chấp hành pháp luật, tham gia hoạt động cộng đồng, bảo vệ môi trường, giúp đỡ người khó khăn và góp sức xây dựng quê hương.
10. Lời kết – “Nhằm thẳng” vào những thử thách của thời đại mới
Nguyễn Viết Xuân đã sống trong một thời đại mà sự hy sinh có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Ông đã chọn đứng về phía đồng đội, phía nhiệm vụ và phía Tổ quốc.
Ba mươi tuổi – một tuổi đời còn rất trẻ – ông đã nằm lại giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Nhưng câu nói của ông vẫn còn đó.
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Ngày hôm nay, thanh niên không còn phải “nhằm thẳng” vào kẻ thù bằng súng đạn.
Nhưng chúng ta vẫn có những “mục tiêu” cần hướng tới: tri thức, kỷ luật, trách nhiệm, sáng tạo, cống hiến và khát vọng xây dựng quê hương, đất nước.
Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay cần dùng trí tuệ, sức trẻ và trách nhiệm để xây dựng Tổ quốc.
Và có lẽ, câu hỏi dành cho mỗi người trẻ hôm nay là:
Trước những khó khăn của cuộc sống, chúng ta đã đủ bản lĩnh để “nhằm thẳng” vào mục tiêu của mình và kiên trì đi đến cùng hay chưa?



