NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!” Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại Quảng Bình. Ông gia nhập quân đội khi còn trẻ và trở thành một người cán bộ, chiến sĩ có tinh thần chiến đấu kiên cường. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông tham gia chiến đấu trên chiến trường miền Bắc. Năm 1964, trong một trận chiến chống máy bay Mỹ, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Nhưng người chính trị viên ấy vẫn động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Câu nói được nhắc đến cùng tên tuổi ông: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” Đó là lời động viên trong hoàn cảnh chiến đấu ác liệt. Nguyễn Viết Xuân sau đó hy sinh. Tuổi trẻ của ông dừng lại giữa chiến trường. Nhưng tinh thần của người chiến sĩ vẫn được nhắc nhớ qua nhiều thế hệ. Mỗi thời đại có một cách để cống hiến. Thế hệ cha anh cống hiến bằng máu và tuổi trẻ trong chiến tranh. Thế hệ hôm nay cống hiến bằng tri thức, trách nhiệm, lao động và những việc làm có ích cho cộng đồng. Điều quan trọng không phải chúng ta sống trong thời đại nào, mà là chúng ta đã làm gì có ý nghĩa cho quê hương, đất nước trong thời đại của mình.
NGUYỄN VIẾT XUÂN – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!”
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại Quảng Bình.
Ông gia nhập quân đội khi còn trẻ và trở thành một người cán bộ, chiến sĩ có tinh thần chiến đấu kiên cường.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông tham gia chiến đấu trên chiến trường miền Bắc.
Năm 1964, trong một trận chiến chống máy bay Mỹ, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.
Nhưng người chính trị viên ấy vẫn động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Câu nói được nhắc đến cùng tên tuổi ông:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Đó là lời động viên trong hoàn cảnh chiến đấu ác liệt.
Nguyễn Viết Xuân sau đó hy sinh.
Tuổi trẻ của ông dừng lại giữa chiến trường.
Nhưng tinh thần của người chiến sĩ vẫn được nhắc nhớ qua nhiều thế hệ.
Mỗi thời đại có một cách để cống hiến.
Thế hệ cha anh cống hiến bằng máu và tuổi trẻ trong chiến tranh.
Thế hệ hôm nay cống hiến bằng tri thức, trách nhiệm, lao động và những việc làm có ích cho cộng đồng.
Điều quan trọng không phải chúng ta sống trong thời đại nào, mà là chúng ta đã làm gì có ý nghĩa cho quê hương, đất nước trong thời đại của mình.


